Tiết học thí nghiệm thực hành giúp bộ môn Sinh học trở nên hấp dẫn hơn Trường học ở TP HCM trang bị phòng khử khuẩn đón học sinh trở lại ; THỰC ĐƠN TỪ 1/3/2021 TỚI 7/3/2021 "Tuyển sinh lớp 10 tại TP. Hồ Chí Minh: Trường THCS - THPT Nam Việt được giao 850 chỉ tiêu Trùng Sinh Chi Hầu Môn Đích Phi; Trùng Sinh Chi Hầu Môn Đích Phi. 7.5/10. 3166. Theo dõi. Người nhà của nàng một người lại một người bị mất mạng, nàng trong lúc tuyệt vọng bị hắn đâm xuyên tim. Bởi Vì Anh Quá Yêu Em. 7.5/10. 4347. Tác giả: Samymaily. Nhiều năm liền, tài khoản facebook này đều có dự đoán đề thi ngữ văn và đều đoán trúng. Cách đây 2 năm, trang này từng đoán đúng đề thi rơi vào tác phẩm "Đất nước" của Nguyễn Khoa Điềm (năm 2020), năm tiếp theo 2021 tiếp tục đoán trúng tác phẩm "Sóng" của Xuân Trùng Sinh Chi Lại Vì Hầu Môn Phụ Tác giả: Tô Tiểu Lương Thể loại: Ngôn Tình , Trọng Sinh , Gia Đấu , Cổ Đại Trạng thái: Hoàn thành Số chương: 134 Lượt xem: 725 Chia sẻ Đánh giá: 7.1 /10 từ 37 lượt Tên Hán Việt: Trùng sinh chi tái vi hầu môn phụ (重生之再为侯门妇) Tên khác: Sống lại, lần nữa làm con dâu hầu môn Độ dài: 123 chương chính văn + 3 phiên ngoại DU0O2. Đánh giá từ 31 lượt Trùng Sinh Chi Lại Vì Hầu Môn Phụ - Tô Tiểu LươngGiới thiệu truyện ngôn tình lôi cuốn này"Tiểu thư, uống thuốc đi." Nói rồi, Bão Cầm đi mở cửa sổ, trong phòng lập tức trở nên sáng sủa Oánh Tú mở mắt, mơ màng đưa tay chỉ vào ngăn tủ bên kia "Cầm Nhi, đem cái hộp lại đây.""Tiểu thư, chúng ta uống thuốc trước đi, lát nữa Bão Cầm sẽ lấy cho ngài, được không?" Đáy mắt Bão Cầm hiện lên một tia chua xót, tiến lại bưng chén thuốc đút nàng tay Thẩm Oánh Tú hất ra, mùi thuốc trong phòng lại tăng thêm một mùi khác lạ. Nàng bắt lấy tay Bão Cầm, cố sức kêu "Đủ rồi, có uống tiếp thì được gì chứ? So với việc kéo giữ cơ thể này, chi bằng để chàng cưới người chàng muốn.""Tiểu thư, người đừng nghĩ như vậy, người hãy nhớ tới phu nhân vào lão thái gia đi." Bão Cầm lại đưa chén qua nhưng vẫn bị Thẩm Oánh Tú dùng sức đẩy trở lấy hết sức tựa vào người Bão Cầm, thở hổn hển nói "Nghe ta nói."Bão Cầm lau nước mắt, gật đầu "Tiểu thư người đừng vội, nô tỳ không như vậy nữa."Thẩm Oánh Tú đưa mắt nhìn màn che bên ngoài, đáy mắt đục ngầu hiện lên một tia rõ ràng "Cầm Nhi, bốn người theo ta tới đây, hiện tại chỉ còn một mình ngươi ở cạnh. Trong hộp có chút trang sức mà ngoại công tặng, ngươi cầm lấy rồi rời khỏi đây, đừng trở về Thẩm phủ, hãy tìm một người thật tốt mà gả đi đi."Bão Cầm muốn nói gì đó nhưng Thẩm Oánh Tú lại nắm chặt tay nàng, tiếp tục "Đừng đi tìm Vương quản gia lấy thuốc nữa, Cầm Nhi, ta cầu xin ngươi, đừng đi nữa, Thẩm Oánh Tú ta dù có chết cũng không muốn bị bọn họ vũ nhục như vậy." Trong phòng ngoại trừ Kiều lão phu nhân và Kiều phu nhân thì chính là Vương ma ma tâm phúc của Kiều lão phu nhân, vừa nghe bọn họ nhắc tới việc này, Oánh Tú có chút ngượng ngùng, thấp giọng "Vẫn còn sớm.""Có phải vì chân cẳng cô gia không tiện không?" Kiều phu nhân là người thông minh, đương nhân đoán được vấn đề của họ."Tú Nhi, cháu và cô gia, có phải còn chưa viên phòng không?" Từ lúc Oánh Tú gả đi, Kiều lão phu nhân và Kiều phu nhân đã lo lắng vấn đề này, không biết hai chân Tề Hạo Minh rốt cuộc nghiêm trọng thế nào. Tuy Cẩn Trạch nói không phải chuyện gì quá lớn, có thể chuyển biến tốt đẹp, nhưng bọn họ vẫn lo tương lai Oánh Tú phải sống vậy cả đời, hiện tại nhìn bộ dáng ngượng nùng của nàng, trong lòng cũng đoán được bảy tám Tú gật đầu, vội giải thích "Không phải tướng công không được, chỉ là... Muốn chờ tốt hơn một chút." Trải qua quá trình huấn luyện của Dương ma ma Định Vương Phi phái tởi Tề phủ, Oánh Tú học được nhiều điều mà trước giờ bản thân không biết, nhưng cho dù đã sống hai đời, nàng cũng không thể mặt dày nói lão phu nhân lại muốn Oánh Tú nhanh chóng có chỗ đứng ở Tề phủ, nếu đúng theo lời Cẩn Trạch, vài năm sau chân cẳng của cô gia sẽ khỏe lại, có thể xuất sĩ, thân phận cũng như nước lên thì thuyền lên, nhưng Oánh Tú còn chưa sinh hạ hài tử, sao có thể an ổn được?. Truyện Xuyên NhanhVề tới Nam Dương Hầu phủ, buổi tối, Oánh Tú đắp khăn ấm lên đùi Tề Hạo Minh, nhẹ nhàng giúp y ấn ấn, mùa hè chỉ mặc y phục mỏng manh, theo động tác của Oánh Tú, nam tử đang ở độ tuổi khí huyết phương cương như y, hơi thở bất giác trở nên nặng Tú cúi người, trong lúc vô tình khiến cổ áo buông xuống, vô tình thấy hai chân y khác thường, trong đầu lập tức nhớ lại lời Kiều lão phu nhân nói buổi lẽ cứ nghẹn như vậy, Oánh Tú gian nan dời tầm mắt, có chút thất thần, nếu chân không tốt lại, đúng như Định Vương Phi nói, không biết phải chờ tới khi Tú xoay người, cho khăn lông và chậu lên giá, đứng cạnh tủ chần chờ một hồi, đột nhiên bay nhanh tới góc cửa, lấy ra quyển sách, đợi nhìn rõ tư thế bên trong, nàng đỏ mặt đặt nó trở về, cầm cẩm bố màu trắng tới Hạo Minh thấy nàng loay hoay một hồi, còn mang khăn lụa trắng tới, đáy mắt nhiễm một mạt thâm ý "Nương tử, nàng muốn làm gì?"Oánh Tú hạ màn thổi tắt đèn bên ngoài, trong phòng lập tức tối sầm, chỉ có ánh sáng nhạt từ đèn lồng ở ngoài hành lang gấp khúc chiếu gì cũng không nhìn thấy, Oánh Tú ổn định cảm xúc, trong u ám đi tới ngồi trên người Tề Hạo Minh "Tướng công, Lạc Ninh chỗ Đại tử thật đáng yêu, chỉ bằng chúng ta cũng sinh mấy hài tử đi."OoOoOMỗi ngày, vẫn là Tề Hạo Minh dậy sớm hơn ôm Oánh Tú còn ngủ an ổn tron lòng, mỗi lần y ôm chặt thêm mấy phần, Oánh Tú chỉ ôm một tiếng, hơi nhíu mày, không tỉnh qua đúng là khiến nàng mệt muốn chết, một khắc nàng ngồi trên người y, trong màn đêm, trong mắt y chỉ có bộ dáng xấu hổ của nàng, mục đích Định Vương Phi phái ma ma giáo dưỡng tới kỳ thật y cũng đoán được, chỉ là không ngờ tiểu nương tử của mình thật sự sẽ làm như cửa, thấy đã là giờ Thìn, bên trong vẫn không có động tĩnh, Thanh Bích phân phó Tử Yên đi đổi nước ấm, nhẹ nhàng gõ cửa "Tiểu thư, cô gia, giờ Thìn rồi."Oánh Tú mở mắt, vừa thấy ánh mặt trời chiếu vào, nàng ngồi dậy lại phát hiện cả người đau nhức. Tề Hạo Minh một tay kéo nàng trở về giường "Nghỉ ngơi đi, cứ kêu Bão Cầm đi nói với mẫu thân một tiếng.""Như thế sao được, lúc này chỉ mới thành thân mấy ngày." Dương ma ma quả nhiên nói không sai, ngày đầu tiên thật sự rất mệt, nhưng cũng không kéo dài. Oánh Tú vén màn gọi Thanh Bích vào, ngồi trên giường, hai chân gác trên đệm, nhẹ nhàng xoa Bích và Tử Yên lập tức vào phòng, hầu hạ Oánh Tú và Tề Hạo Minh thay y phục, thời điểm tới giường muốn thu dọn, lại thấy có tấm lụa trắng, bên trên có vết máu rõ ràng, nàng bất động thanh sắc giữ lấy, lại bảo Tử Yên đổi tấm trải giường Trác Dạ đẩy Tề Hạo Minh ra ngoài, Oánh Tú lúc này mới nói chuyện tấm lụa trắng với Thanh Bích."Chuyện này chỉ được nói với Nghiêm ma ma, còn lại ai cũng không được kể."Thanh Bích gật đầu, lại hỏi "Nếu hầu phu nhân hỏi tới thì sao?"Tay vê chút hoa lộ trên môi, Oánh Tú cầm khăn lau khóe miệng, lắc đầu "Tạm thời mẫu thân sẽ không nói, nếu sau này nhắc tới thì cứ nói sự thật."Lúc này hầu gia và hầu phu nhân đều nghĩ Tề Hạo Minh tạm thời không thể viên phòng, như vậy chỉ cần chân y chưa khỏi lại, bọn họ sẽ không hỏi tới, những kẻ luôn chú ý tới Đinh Phong Viện kia cũng sẽ cho rằng bọn họ chưa viên kịp dùng bữa sáng, Oánh Tú đã đi thỉnh an hầu phu nhân, người trong Nam Dương Hầu phủ chẳng hòa hợp với nhau là mấy, thành thân với Tề Hạo Minh đã hơn một tháng, Oánh Tú chỉ gặp huynh đệ tỷ muội của y một lần, còn về đích tiểu thư duy nhất của hầu phủ Tề Lộ Hoa, mấy năm nữa muội ấy sẽ đến tuổi cập kê, hiện tại hầu phu nhân đã thường xuyên dẫn nàng ấy ra ngoài đi lại. Đại tiểu thư Tề Lộ Cầm do Hồ di nương Đại phòng bên này sinh nghe nói đã đính hôn, năm sau sẽ lấy phủ rộng lớn, kiếp trước làm thế tử phu nhân, Oánh Tú không quá thân thiết với các nàng, hiện tại càng không cần cố ý đi tiếp cận. Về tới Đinh Phong Viện, nàng sai Bình Nhi làm ít điểm tâm, tự mình mang qua thư phòng. Tề Hạo Minh đang xem sổ sách quản gia đưa tới, thấy nàng tới liền bảo Trác Dạ lấy thêm ghế đặt bên cạnh mình, kéo nàng ngồi cạnh mình."Sao lại nhiều sổ sách như vậy?""Đây là cửa hàng và điền trang thuộc của hồi môn của nương ta, Chung gia dựa vào làm ăn buôn bán mà phát đạt, sau tới thế hệ ông ngoại, huynh đệ bọn họ mới có người bắt đầu làm quan, cho nên của hồi môn của nương rất nhiều, đặc biệt là cửa hàng và điền trang, trước đây tất cả phụ thân đều giao cho Triệu quản gia xử lý, hiện tại ta đã thành thân, vì thế phụ thân phân phó Triệu quản gia giao lại.""Vậy Triệu quản gia kia giao lại có sảng khoái không?" Oánh Tú tùy tay cầm một quyển sổ."Ông ta đương nhiên sảng khoái mà giao, dù gì mười mấy năm nay cũng đã thu không ít chỗ tốt từ đống này." Tề Hạo Minh vòng ra mấy lỗ hổng rõ ràng "Chỉ có hạn hán điều trang mới thu hoạch kém như vậy.""Như thế làm sao đối chứng?" Triệu quản gia bên này đã cắt xén nhiều như vậy, lại quản không nghiêm, kẻ dưới chắc chắn sẽ càng không biết điều. Hầu gia làm sao có thời gian đi quản việc này, nếu Hứa thị trực tiếp nhúng tay, càng dễ mang tai tiếng đỏ mắt với của hồi môn của vợ trước, cho nên ngần ấy năm, lợi nhuận từ mấy cửa hàng này thu được thì ít, lọt vào túi tiền riêng thì nhiều."Không cần đối chứng, người trong cửa hàng đều đã bị thay không rõ lý do, ngày mai kêu mấy chưởng quầy kia tới đây một chuyến." Tề Hạo Minh xem cũng lười, phân phó Trác Dạ thu dọn, "Còn cả quản sự của ba thôn trang kia cũng đều kêu tới.""Mẫu thân kêu thiếp mang ít thuốc tới đây, nói là phụ thân kêu thái y trong cung kê đơn, có thể hỗ trợ điều trị gân cốt." Oánh Tú thấy y thoáng nhíu mày, vội duỗi tay xoa xoa, "Trực tiếp đi lấy, hẳn không có vấn đề gì.""Ngày mai nàng đi cùng ta, chờ chỗ sổ sách này rõ ràng, liền giao cho nàng quản lý." Tề Hạo Minh kéo nàng vào lòng, "Mấy ngày nữa sẽ vận chuyển băng vào phủ, năm nay được lấy từ động băng Nam Sơn, nơi đó nguồn nước thuần khiết, có thể dùng để pha trà.""Đến lúc đó sẽ dùng đến bộ trà cụ của chàng." Oánh Tú bị y cào lòng bàn tay tới ngứa ngáy, cười giãy giụa, thuận tay cầm lấy đĩa điểm tâm, "Đây là điểm tâm Bình Nhi mới làm, chàng nếm thử đi."Tề Hạo Minh há mồm cắn một miếng "Dùng chung với trà mới tuyệt, đúng rồi, sáng nay thời điểm nàng đi thỉnh an, Lý ma ma trong viện của lão phu nhân dẫn theo ngoại tôn nữ của mình tới, nàng gặp xem có thích hay không, nếu thích thì giữ hài tử đó ở lại viện chúng ta."Oánh Tú rời khỏi thư phòng kêu Thanh Bích dẫn nha hoàn kia tới đây, Thư Thảo ở trong phòng sớm đã buồn tới phát ngốc, nhưng nãi nãi nói, Nhị nãi nãi không sai người tới tìm nàng không thể chạy loạn. Hiện tại gặp Oánh Tú, khóe miệng Thư Thảo liền cong lên ý cười thật tươi "Nhị nãi nãi, người cũng thật xinh đẹp!"Oánh Tú sửng sốt, trước nay chưa từng nghe lời khen ngợi thẳng thắn như vậy, lúc này nhìn ánh mắt Thư Thảo thuần khiết không dính chút thế tục, trong lòng hiểu rõ vài phần, thử hỏi "Thư Thảo ngươi có biết Lý ma ma đưa ngươi tới đây làm gì không?""Nãi nãi bảo Thư Thảo tới đây, nói Thư Thảo phải hầu hạ Nhị nãi nãi và Nhị tiểu thư thật tốt, chỉ là Thư Thảo chỉ biết nhóm lửa, ngay cả ma ma trong bếp cũng mắng Thư Thảo không biết làm gì cả." Oánh Tú thấy tay nàng còn quấn vải bố trắng, liền kêu Thanh Bích qua xem, hình như vừa bị thứ gì đó làm trầy xước, còn lộ một tia hoàn trong Nam Dương Hầu phủ đều sẽ không trả lời câu hỏi của chủ tử như vậy, Thư Thảo này rõ ràng là kẻ ngốc, nói trắng ra cũng không biết nhìn sắc mặt của mọi người, ở phòng bếp phỏng chừng chịu không ít ủy khuất. Lý ma ma muốn dựa vào ít tình cảm hầu hạ lão phu nhân trước kia mà đưa nàng tới Đinh Phong Viện hầu hạ."Vậy ngươi có biết, tới Đinh Phong Viện phải làm gì không?""Thư Thảo biết, Thư Thảo có thể giúp Nhị thiếu gia và Nhị nãi nãi xuống bếp lấy đồ ăn, Nhị nãi nãi muốn Thư Thảo đi đưa đồ cũng được, chắc chắn sẽ không xảy ra sơ sót." Thư Thảo nghiêng đầu suy nghĩ nửa ngày, bỗng nhiên mỉm cười, cao giọng Tú nhìn bộ dáng tự hào của nàng, cũng cười "Vậy được, ngươi ở Đinh Phong đi theo Bình Nhi cô nương đi."Dứt lời, Oánh Tú ra hiệu cho Thanh Bích dẫn Thư Thảo xuống, ai ngờ Thư Thảo bỗng nhiên quỳ xuống, dập đầu ba cái với nàng, lúc đứng dậy trên trán đã sưng đỏ, Thư Thảo vẫn cười ngây ngô, lúc này mới theo Thanh Bích rời giả Khụ khụ, viên phòng rồi! Tuyết cứ như thế rơi tới cuối năm, khác với năm trước chính là, năm nay Thẩm phủ nhận không ít lễ vật của Nam Dương Hầu phủ, Tề phủ dùng cách khách khí này để chứng minh Oánh Tú ở trong lòng Tề Nhị thiếu gia vô cùng quan trọng. Thẩm phu nhân càng thêm khinh thường Oánh Tú khi trước dùng thủ đoạn khiến Tề Nhị thiếu gia coi trọng, nhưng nghĩ tới đích trưởng nữ Thẩm gia gả cho kẻ thân thể tàn tật, tâm trạng cũng tốt một Huệ nửa ghé vào đệm nhìn Thẩm phu nhân xem danh sách quà tặng Nam Dương Hầu phủ đưa đến tới nhàm chán, bỗng nhiên thoáng nhìn vòng tay của Thẩm phu nhân, hỏi "Nương, vòng tay này thật đẹp, mua khi nào vậy?"Sắc mặt Thẩm phu nhân cứng đờ, thu vòng tay vào ống tay áo "Lâu rồi, con thích thì nương lại chọn một đôi cho con."Oánh Huệ lại không có bao nhiêu cao hứng, lẩm bẩm "Đồ của nương có gì mà đẹp, con thấy tỷ tỷ có rất nhiều thứ tốt, đều là Tề Nhị thiếu gia đưa qua.""Con ngàn vạn không được học theo tỷ tỷ mình, ai biết nó ở Định Vương phủ đã làm những gì." Trên mặt Thẩm phu nhân lộ rõ vẻ khinh thường, oán hận mà nói."Tỷ tỷ đã làm gì?"Thẩm phu nhân định mở miệng nói, nhưng nghĩ tới tính tình thẳng thắn của nữ nhi, khó tránh lại chạy tới chỗ Oánh Tú nhiều lời, vì thế lắc đầu "Nương cũng chỉ là nghe nói. Con thêu thùa không giỏi, nếu không cố gắng học tập, năm sau không đồng ý cho con về nhà ngoại.""Không đi thì không đi, chỗ bọn họ có gì chơi đâu!" Dứt lời, Oánh Huệ liền chạy ra khỏi phu nhân thở dài, kêu nha hoàn cầm theo áo choàng đuổi đêm ba mươi, Oánh Tú mới nói chuyện với Thẩm Hạc Nghiệp, Thẩm Hạc Nghiệp mặt lạnh, Oánh Tú lại giữ vẻ mặt điềm nhiên. Ngày Tết, Thẩm phu nhân cho dù không muốn Oánh Tú sống tốt, nhưng nháo nhào cũng quá đen đủi, vì thế khuyên Thẩm Hạc Nghiệp mấy câu, đêm giao thừa trôi qua không quá căng giờ Tý, Oánh Tú liền cùng Thanh Bích về Vân Thư Viện. Vẫn là ở trong viện của mình thư thái hơn, nha hoàn bà tử để ở dưới bếp làm sủi cảo bánh trôi để Tú cũng ăn nửa chén, năm nay chuẩn cho Bão Cầm về nhà ăn Tết, qua mười lăm trở về cũng được. Hôm nay Tử Yên đột nhiên mang một túi cẩm tới đưa cho Oánh Tú."Là cô gia tương lai đưa tới." Tử Yên không quên trêu ghẹo Oánh Tú một bên, Thanh Bích đứng cạnh cũng Tú mở túi kia ra, bên trong là một chuỗi hạt châu đủ màu sắc, hồng mã não có, phỉ thúy cũng có, còn cả đủ loại thủy tinh. Oánh Tú dở khóc dở cười nhìn chuỗi hạt châu này, lại lấy ra một phong loại đá đều có công hiệu riêng, cho nên dứt khoát tặng tới, phúc lộc thọ đều có đủ, không sợ thiếu cái Yên nghe Oánh Tú giải thích ý nghĩa của chuỗi ngọc, không khỏi líu lưỡi "Tiểu thư, thế nào làm sao mà mang?""Thứ này đương nhiên không thể đeo, muốn đeo cũng đeo không được." Oánh Tú chuỗi ngọc cho Tử Yên, có chút buồn sáu, Oánh Tú dẫn theo Thanh Bích và Hương Lăng qua Kiều phủ chúc Tết, hôm nay khách khứa nhiều, Kiều lão phu nhân đau lòng nắm lấy bàn tay lạnh băng của nàng, vội kêu ma ma đứng cạnh mang lò sưởi tới. "Hài tử này, đi đường xe như vậy cũng không biết giữ ấm, xem tay lạnh thế này.""Tú Nhi biết bà ngoại thương Tú Nhi, cho nên xuống xe không kịp che chắn, không sao." Oánh Tú nhận lấy lò sưởi ma ma đưa qua, cười ngọt ngào."Ta đã nghe nha đầu Thi Nhã nói, Nhị tiểu tử Tề gia kia đối với cháu không tồi?" Kiều lão phu nhân vuốt ve giúp tay nàng ấm lên không ít, lúc này mới bắt đầu hàn Tú đỏ mặt, những gì Tề Hạo Minh làm, trên dưới Kiều phủ hẳn đều biết. Kiều lão phu nhân cười nhạo "Tiểu tử kia thông minh hơn ca ca của mình, chỉ đáng tiếc hai chân của nó, thời điểm Tề tỷ tỷ sinh thời có dẫn nó tới Kiều phủ chúng ta, vô cùng ầm ĩ, lại bằng tuổi với Cẩn Trạch, nha hoàn bà tử hầu hạ dù làm thế nào cũng không đuổi kịp hai đứa bọn nó."Oánh Tú nhấp miệng cười, Kiều lão phu nhân lại thở dài một hơi "Tiểu tử kia cái gì cũng tốt, chỉ là năm đó xảy ra ngoài ý muốn, hiện tại mới biết thành như vậy."Nếu chân của Tề Hạo Minh không sao, với phong cảnh của y lúc này, hôn sự đó cũng không đến phiên Oánh Tú. Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng Kiều lão phu nhân "Bà ngoại, trước kia không phải người nói với biểu tỷ, phu thê phải tôn trọng nhau, nếu đối phương tôn trọng mình ba phần, mình cũng nên tôn trọng đối phương ba phần, chớ nên cậy sủng sinh kiêu s ao?""Nha đầu Oánh Tú cháu đúng là có tuệ căn, việc này ta chỉ nói một lần cháu đã ghi nhớ. Nha đầu Thi Nhã kia, Đại cữu mẫu cháu dặn dò vô số lần, nhưng hỏi lại thì không thể nói đầy đủ." Kiều lão phu nhân cười nói với Kiều phu nhân ngồi cạnh, "Thừa dịp hai ngày này, để Đại cữu mẫu của cháu dạy cháu nhiều một chút, chắc chắn theo kịp Thi Nhã học hơn nửa năm.""Nãi nãi, cháu vừa mới đi ít ngày, người đã nói xấu cháu!" Kiều lão phu nhân vừa dứt lời, ngoài cửa truyền tới tiếng làm nũng bất mãn của Kiều Thi Quan Linh đi cùng thỉnh an bên này xong liền ra ngoài, Kiều Thi Nhã lập tức tới cạnh Kiều lão phu nhân, cùng Oánh Tú mỗi người ngồi một bên. Kiều lão phu nhân cười mắng "Mau ngồi xuống, mau ngồi xuống, lão xương cốt của ta sắp bị chèn ép rồi."Kiều Thi Nhã không thuận theo mà ôm lấy cánh tay Kiều lão phu nhân "Không đâu, thân thể nãi nãi vẫn còn rất tốt."Kiều phu nhân lệnh nha hoàn phụng dưỡng ra ngoài lấy đồ, trong phòng chỉ còn ba người các nàng và Vương ma ma hầu hạ Kiều lão phu lão phu nhân lúc này mới nghiêm mặt nói "Nha đầu, ta nghe nói cháu đem thông phòng Thượng Quan phu nhân an bài cho nó gả chồng hết rồi?"Vừa nghe nhắc tới việc này, Kiều Thi Nhã không còn cợt nhả, ủy khuất mà nói "Mấy người kia tướng công đều chưa chạm qua, cháu nghĩ nếu tướng công đã không muốn chạm tới, như vậy chẳng phải chậm trễ cô nương nhà người ta sao? Chi bằng dứt khoát gả cho mấy quản sự." Mới làm chút chuyện này, Kiều Thi Nhã nàng đã bị đồn là đố phụ, không chấp nhận thông phòng ở trong viện, muốn độc bá Thượng Quan chốt chính là Kiều Thi Nhã gả vào tướng quân phủ đã hơn ba tháng, ngày ngày đều ân ân ái ái lại không có tin hỉ, tin đồn bên ngoài càng đi xa."Vậy cha mẹ chồng cháu nói thế nào?""Phụ thân mẫu thân không nói gì cả, lão phu nhân cũng không mắng cháu. Đại bá mẫu, người cũng nghĩ Thi Nhã làm sai sao?" Kiều Thi Nhã vẫn luôn cảm thấy, nếu Thượng Quan Linh đã không chạm vào, vậy chẳng phải chậm trễ mấy cô nương họ sao? Nhưng thời điểm các nàng xuất giá đều không tình nguyện, thậm chí còn oán hận nàng.""Cháu đó, không phải làm sai, chỉ là dùng sai cách." Kiều phu nhân thoáng nhìn Kiều lão phu nhân, tiếp tục, "Muốn tống cổ họ đi, từ từ tìm cơ hội gả từng người ra ngoài là được."Kiều Thi Nhã theo bản năng sờ bụng, Oánh Tú vội duỗi tay kéo nàng, hỏi "Hay là để đại phu trong phủ bắt mạch xem?" Nếu nàng không nhớ lầm, Kiều Thi Nhã sau năm thành thân liền có hỉ, nói không chừng, hiện tại đã hoài thai, nàng ấy là người thích nhảy nhót, chi bằng sớm kiểm tra xe, để tránh nàng ấy suy nghĩ miên lão phu nhân gật đầu, sai người đi mời đại phu, cách màn lưới, đại phu kia bắt mạch cho Thi Nhã, quay đầu nói tiếng chúc mừng. Bên trong, Thi Nhã lẩm bẩm một tiếng "Chúc mừng gì chứ, cũng không phải có gì!" Oán Tú trừng mắt một cái, nói câu xin lỗi với đại phu ở bên ngoài "Đại phu, thân mình của biểu tỷ ta có phải cần tĩnh dưỡng không?"Đại phu cười cười "Xác thật là cần tĩnh dưỡng, mạch của Nhị tiểu thư hơi yếu, cần điều dưỡng nhiều, tốt nhất là phân phòng với cô gia."Đại phu nói vô cùng mờ mịt, ngoại trừ Kiều Thi Nhã, Kiều lão phu nhân và Kiều phu nhân đều nghe Thi Nhã tỏ vẻ không hiểu gì, Oánh Tú liền kéo tay nàng "Chính là chúc mừng tỷ có rồi đấy!"Vương ma ma tiễn đại phu ra ngoài, Kiều Thi Nhã gấp tới chờ không nổi mà đạp chân, Kiều phu nhân vội đỡ lấy nàng "Đã là nương rồi còn lỗ mãng như vậy."Kiều Thi Nhã lúc này mới hoàn hồn, vẻ mặt vui sướng nhìn bọn họ "Cháu đây là... Thật sự có rồi?"Trái tim căng chặt của Kiều lão phu nhân cuối cùng cũng buông xuống, vỗ nhẹ trán nàng, cười bảo "Thật là có thai, hấp tấp bộp chộp, cháu nói xem mình làm nương thế nào đây!""Cháu phải đi nói với tướng công!"Kiều Thi Nhã vội vàng muốn đi tìm Thượng Quan Linh, lại bị Oánh Tú kéo lại "Tỷ gấp cái gì? Đây là chúng ta vừa khám ra, chờ tỷ về tướng quân phủ, qua mấy ngày lại mời đại phu, cứ coi như chúng ta chưa biết.""Tú nha đầu nói đúng." Kiều lão phu nhân lại nhỏ giọng vài câu với Thi Nhã gật đầu, lập tức sùng bái nhìn Kiều phu nhân "Đại bá mẫu, nếu người sớm dạy cháu cái này, cháu đã không làm như vậy.""Còn trách Đại bá mẫu của mình, lúc trước thời điểm dạy cháu cháu chạy đi đâu?" Kiều lão phu nhân bất đắc dĩ mà cười, nha đầu này căn bản là không có tâm Thi Nhã cười hắc hắc mà làm nũng với Kiều phu nhân "Còn không phải lúc trước chưa nghĩ tới việc này sao?" Biết bản thân có thai, Kiều Thi Nhã không dám làm ra hành động mạnh, nghĩ tới việc này còn chưa nói với Thượng Quan Linh, nàng bỗng nhiên đỏ mặt, ngượng ngùng xoắn xít nhìn Kiều phu nhân, "Nếu không nói tướng công biết, vậy lúc chàng muốn... Thì làm sao bây giờ?""Nha đầu ngốc, đó là tướng công của cháu, trở về trước nói với hắn là được." Kiều phu nhân chọc chọc cái mũi nàng mấy cái, "Sao lại trở nên ngốc nghếch như vậy?""Mọi người chọc cháu, sau không nói tiếp tới hôn sự của Oánh Tú, hừ, cháu đã gặp Tề Nhị thiếu gia mấy lần, đúng là người không tồi!" Kiều Thi Nhã ngồi xuống bên cạnh Oánh Tú, lập tức dời đề tài, "Lần này mới qua Định Vương phủ một chuyến liền lập tức cầu hôn.""Nếu không phải mọi người ở sau thêm củi quạt gió, việc này sao có thể thành?""Muội yên tâm, tới lúc đó tỷ sẽ tặng thêm cho muội một phần của hồi môn lớn!" Thi Nhã vỗ vỗ bả vai Oánh Tú lúc này mới nhìn Kiều lão phu nhân, nói "Bà ngoại, chuyện của hồi môn của mẫu thân, còn làm phiền Đại cữu mẫu ra mặt." Qua tấm rèm khép chặt, mùi thuốc xuyên qua khe cửa tản ra khắp nơi, trong đó không biết đã pha thêm huân hương gì mà cả hỗn hợp khiến người ta khó chịu. Trong căn phòng u ám, trên giường lại truyền tới một trận ho che buông xuống, một nha hoàn mặc xiêm y đơn giản cầm chén thuốc trong tay đặt lên bàn rồi nhẹ nhàng duỗi tay vén mở màn che, khuôn mặt tiều tụy lộ ra, lúc này mà tìm lại dung nhan tú lệ của quá khứ."Tiểu thư, uống thuốc đi." Nói rồi, Bão Cầm đi mở cửa sổ, trong phòng lập tức trở nên sáng sủa Oánh Tú mở mắt, mơ màng đưa tay chỉ vào ngăn tủ bên kia "Cầm Nhi, đem cái hộp lại đây.""Tiểu thư, chúng ta uống thuốc trước đi, lát nữa Bão Cầm sẽ lấy cho ngài, được không?" Đáy mắt Bão Cầm hiện lên một tia chua xót, tiến lại bưng chén thuốc đút nàng tay Thẩm Oánh Tú hất ra, mùi thuốc trong phòng lại tăng thêm một mùi khác lạ. Nàng bắt lấy tay Bão Cầm, cố sức kêu "Đủ rồi, có uống tiếp thì được gì chứ? So với việc kéo giữ cơ thể này, chi bằng để chàng cưới người chàng muốn.""Tiểu thư, người đừng nghĩ như vậy, người hãy nhớ tới phu nhân vào lão thái gia đi." Bão Cầm lại đưa chén qua nhưng vẫn bị Thẩm Oánh Tú dùng sức đẩy trở lấy hết sức tựa vào người Bão Cầm, thở hổn hển nói "Nghe ta nói."Bão Cầm lau nước mắt, gật đầu "Tiểu thư người đừng vội, nô tỳ không như vậy nữa."Thẩm Oánh Tú đưa mắt nhìn màn che bên ngoài, đáy mắt đục ngầu hiện lên một tia rõ ràng "Cầm Nhi, bốn người theo ta tới đây, hiện tại chỉ còn một mình ngươi ở cạnh. Trong hộp có chút trang sức mà ngoại công tặng, ngươi cầm lấy rồi rời khỏi đây, đừng trở về Thẩm phủ, hãy tìm một người thật tốt mà gả đi đi."Bão Cầm muốn nói gì đó nhưng Thẩm Oánh Tú lại nắm chặt tay nàng, tiếp tục "Đừng đi tìm Vương quản gia lấy thuốc nữa, Cầm Nhi, ta cầu xin ngươi, đừng đi nữa, Thẩm Oánh Tú ta dù có chết cũng không muốn bị bọn họ vũ nhục như vậy."Hốc mắt lại lần nữa ươn ướt, Thẩm Oánh Tú nghe Bão Cầm ở phía sau cúi đầu khóc, nàng đưa mắt nhìn chiếc chuông gió treo trên màn che, trong đầu lại hiện lên một câu xướng của con hát Nhất tịch điềm mật, kỉ tịch khổ sở 1.1 Nhất tịch điềm mật, kỉ tịch khổ sở một chút ngọt ngào, hàng vạn đau khổ."Cầm Nhi, ta sống thế này thật không bằng chết, bệnh tật đeo bám, để bọn họ chê cười, khiến ngoại công nghe tin đau lòng..." Khóe môi Thẩm Oánh Tú dính một ít máu tơ, nàng đưa tay mò dưới gối lấy ra một chiếc chìa khóa, nhét vào tay Bão Cầm, "Nghe ta, đừng đi tìm bọn họ, cũng đừng đi tìm Hương Lăng."Bão Cầm khóc không ra lời. Trời xuân năm nay không hề ấm áp, từng cơn gió lạnh cứ thế thổi vào, chủ tử hai người chỉ biết ôm nhau mà khóc. Thẩm Oánh Tú nghiêng đầu nhìn ra cây đào đã nở hoa bên ngoài, là hoa đào, cũng là kiếp số...Trong thư phòng, một nam tử đang cúi đầu viết gì đó trên án thư, nghe người bẩm báo xong, hắn ngẩng đầu, nhíu mày "Nàng không ăn gì sao?""Vâng, Thế tử gia, Thế tử phi không ăn cơm cũng không dùng thuốc, dường như... Dường như..." Người nọ ấp a ấp úng, không dám tiếp Hạo Thịnh buông bút, phất tay cho hắn ra ngoài "Nếu nàng đã không còn ý định muốn sống, vậy cứ theo ý nàng đi."Cánh cửa khép lại, Tề Hạo Thịnh lại cúi đầu nhìn sổ sách trên bàn, lực tập trung lúc này đã không còn, cánh tay cũng không còn sức. Hắn ngẩng đầu nhìn bức họa treo phía đối diện, người bên trong mặc xiêm y mà trắng thướt tha, tay cầm sáo ngọc tựa như thần tiên hạ phàm, dung nhan ẩn ẩn lúm đồng tiền trong suốt, tao nhã mà khí Hạo Thịnh nhìn tới xuất thần, lẩm bẩm "Nhứ Nhi, ta có phải đã sai rồi không?"Câu trả lời vẫn là khuôn mặt tươi cười như trước kia, Tề Hạo Thịnh hoàn hồn, khóe môi nhếch lên một nụ cười sân, những chiếc lá rụng của mùa đông còn chưa được dọn sạch, Thẩm Oán Tú mở cửa sổ, yếu ớt tựa vào đầu giường nhìn ra. Bên ngoài thỉnh thoảng truyền tới tiếng chim hót, so với không khí trầm lặng của căn phòng thật khiến nàng cảm thấy nguội lạnh."Tiểu thư, cạnh nguội rồi, chi bằng nô tỳ đi hâm nóng lại cho người." Bão Cầm thấy sắc mặt nàng đỡ hơn hôm trước, hôm nay còn chủ động nói muốn xuống giường, Bão Cẩm đương nhiên cao hứng. Chỉ cần tiểu thư có ý chí muốn sống, vậy mọi chuyện chắc chắn sẽ tốt Oánh Tú gật đầu, đợi Bão Cầm ra ngoài, nàng cố hết sức xuống giường đi tới bàn trang điểm. Người trong gương rốt cuộc là ai? Mái tóc đã có vài sợi màu bạc, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, hốc mắt có chỗ lõm xuống, tóc tai hỗn loạn. Nàng mở hộp trang điểm, cầm son phấn, bắt đầu vẽ loạn trên cả khiến nàng hao tổn hết toàn bộ sức lực, Thẩm Oánh Tú nheo mắt, như một cơn gió lạnh mang theo ấm áp thổi tới, như một bàn tay dịu dàng chạm vào mặt, nàng muốn đưa tay bắt lấy, nụ cười ấm áp đó sẽ quanh quẩn xung quanh thở dần yếu đi, vị thuốc trong phòng cũng gần như biến mất. Thẩm Oánh Tú lại lặng lẽ chớp mắt, ánh mắt trời chói lòa ngoài kia dừng lại trong mắt nàng. Nàng vô lực quay về giường, cùng với con gió vừa lướt qua, lén lút mất đi...Bão Cầm bưng chén canh nóng hổi đẩy cửa đi vào "Tiểu thư, canh tới rồi, người...""Bang", chiếc khay cùng chén canh rơi xuống đất. Bão Cầm che miệng mở lớn hai mắt, giọt lệ cứ theo đó mà tràn ra. Thẩm Oánh Tú im lặng tựa vào giường, đầu hướng ra bên ngoài, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi đỏ sẫm cong lên ý Cầm chạy tới, run run đưa tay dò tìm hơi thở của nàng "Tiểu thư thật sự từ bỏ mọi thứ sao? Trước đây mỗi lần trang điểm lên tiểu thư đều là người đẹp nhất, tiểu thư đừng vội, Bão Cầm giúp người."Bão Cầm đem son phấn trên bàn trang điểm mang tới, duỗi tay lau khô nước mắt rồi ra ngoài tìm một chậu nước ấm, lấy khăn sạch trong tủ lau qua, sau đó giúp nàng thay bộ xiêm y mà nàng thích nhất, cẩn thận trang điểm, sau đó lại rút cây trâm trước đây nàng ban tặng xuống đặt bên cả cửa sổ đều mở ra, Bão Cầm đi thay một chiếc váy màu trắng đen, trên đầu quấn băng tang từng bước ra cửa có hai bà tử đứng căn hạ dưa nói chuyện phiếm, bỗng dưng có cơn gió lạnh thổi qua, một người trong đó hùng hổ mắng "Thật xui xẻo, không ngờ lại bị phái tới cái nơi này? Hai năm bệnh tật, sao còn chưa chết chứ?""Suỵt, cẩn thận tai vách mạch rừng, ngươi không muốn sống nữa à?" Người còn lại vội chạy tới che miệng bà ta, "Dù thế nào thì người bên trong vẫn là Thế tử phi."Bà tử kia bị dọa tới đổ mồ hôi, theo bản năng đưa mắt nhìn vào trong, đang muốn tiếp tục câu chuyện thì thấy một thân ảnh chậm rãi đi ra, kinh hách ném hết hạt dưa trong tay, hét "Có quỷ!"Người còn lại vỗ vai bà "Ban ngày ban mặt ngươi ồn ào gì thế hả?" Bà ta cũng đưa mắt nhìn vô, ban đầu là kinh hãi, nhưng đợi thấy rõ người tới mới cảm thấy không ổn, "Đây không phải Bão Cầm cô nương sao? Sao lại ăn mặc như vậy?"Bão Cầm lạnh lùng nhìn hai bà tử "Đi bẩm báo Thế tử gia, Thế tử phi, mất rồi!"Trong một gian thanh tao khác của hầu phủ, người ngồi trên chiếc xe lăn đột nhiên thất thần, mực từ ngòi bút vô tình rơi xuống giấy Tuyên Thành, đợi y hoàn hồn, con bướm trên mặt giấy đã bị mực nhuộm một màu tim Tề Hạo Minh run lên, ánh mắt lặng lẽ nhìn cánh bướm đượm buồn trong bức tử phi của Nam Dương hầu phủ mắc bệnh đã lâu, nay bất hạnh qua đời, thọ hai mươi mốt tuổi, không con đất trống rỗng trước linh đường cuồn cuộn nổi gió mang theo những chiếc lá rơi có kiếp sau, nàng không bao giờ đến gần nam tử này, như thiêu thân lao đầu vào lửa, tự chịu diệt tổ xin hãy soi sáng trái tim buốt giá của nàng...OoOoOVẫn là chiếc giường đó, nàng lẳng lặng tựa vào, híp mắt nhìn cây đào bên ngoài cửa sổ. Mùa xuân vừa tới, trời đông giá rét liền đi, cây đào chưa kịp nở hoa. Hôm nay là ngày thứ ba nàng tỉnh Oánh Tú vẫn không tin bản thân còn sống, nàng cúi đầu nhìn cánh tay nhỏ bé của tám năm trước, còn kêu Thanh Bích lấy gương cho mình soi lại một cả bà vú cùng nha hoàn trong phòng đều trẻ lại khiến nàng không kịp thích ứng, hai ngày này nàng dùng để thuyết phục bản thân, đây là Thẩm phủ, không phải phủ Nam Dương cửa mở ra, Thẩm Oánh Tí theo bản năng đưa mắt nhìn. Người vào vẫn là Bão Cầm, chỉ có điều nàng vẫn là tiểu cô nương mười một tuổi non nớt của tám năm trước "Tiểu thư, đây là loại trái cây mới nô tỳ vừa lấy dưới bếp, người mau lại dùng thử đi."Vẫn thân thiết như vậy, Bão Cầm cầm một trái nhãn đã bóc vỏ đút cho nàng, nhưng Thẩm Oánh Tú lại ăn tới hai mắt đẫm lệ."Sao vậy tiểu thư? Không ngon sao? Chẳng lẽ bọn họ lại gạt nô tỳ?" Bão Cầm nhìn đĩa nhãn, lại nhìn vẻ mặt ngấn nước của Thẩm Oánh Tú, lát nữa phải đi tìm bọn họ tính sổ!Thật tốt, từ lúc bước chân vào Hầu phủ, Bão Cầm cũng không còn duy trì nét nghịch ngợm trước đây của mình nữa. Thẩm Oánh Tú kéo nàng lại, đưa một trái cho nàng "Ngươi ăn thử không phải sẽ biết sáo?"Bão Cầm nhanh chóng che miệng, sợ bị Kiều nương nhìn thấy "Mới sáng sớm Kiều nương đã răn dạy, nói từ nay về sau chúng nô tỳ không được để tiểu thư tới gần hồ nước một mình nữa, nếu người lại ngất đi thì phải làm sao đây?"Thẩm Oánh Tú sửng sốt, nhưng lập tức hiểu được, lần này bị ngất đi bản thân mới có cơ hồ trở về, trái tim mơ hồ đau nhói, giống như khổ đau của kiếp trước bị nàng đem về thân xác Cầm ngơ ngác nhìn tiểu thư nhà mình, từ khi tỉnh lại, cả người tiểu thư dường như đều thay đổi, nàng im lặng, lời nói trầm ổn, ngay cả ánh mắt cũng khác thường!"Bão Cầm, ngươi lại lười biếng rồi!" Màn che bị nhấc lên, Thanh Bích mang vào hai bộ y phục mùa Cầm chạy lên nhận lấy "Ta đây là đem trái cây cho tiểu thư, nếu không tranh thủ lấy thì lát nữa chẳng còn gì, Thanh Bích tỷ không thấy sắc mặt của bà tử kia sao? Hừ!""Được rồi, bà tử bên kia ngươi còn dám đắc tội. Thôi, nhanh đi treo y phục lên đi." Thanh Bích quay đầu giúp Oánh Tú sửa sang cổ áo, "Phu nhân biết tiểu thư tỉnh đã ba ngày lại không có ý tới thăm, nhưng tiểu thiếu gia lại rất nhớ thương người.""Đệ ấy chẳng qua là nhớ chuyến đi lần trước biểu ca dẫn mọi người đi mà thôi, nhưng dù sao cũng có lòng, lát nữa ngươi sai người đưa cái này qua đó đi." Oánh Tú đi tới ngồi trước bàn trang điểm, "Đúng rồi, phụ thân hạ triều chưa?"Thanh Bích không biết vì sao tiểu thư lại hỏi như vậy, nàng không hỏi nhiều, chỉ phân phó người tới Khánh Trúc viện đưa đồ cho tiểu thiếu gia Thẩm Kỳ Chí, sau đó mới xoay người giúp Oánh Tú chải tóc "Sắp rồi ạ."Nhá hàng trước chương đầu, hiện tại mình chưa có ý định làm bộ này, đợi xong bộ Cung đình huyết Toàn quân thiên hạ trước rồi tính tiếp Nội Dung Truyện Trùng Sinh Chi Lại Vì Hầu Môn Phụ Tên Hán Việt Trùng sinh chi tái vi hầu môn phụ 重生之再为侯门妇Tên khác Sống lại, lần nữa làm con dâu hầu mônĐộ dài 123 chương chính văn + 3 phiên ngoạiEdit Ndmot99Thẩm Oánh Tú bước chân vào hâu môn đã năm năm nhưng nàng không biết ai đã tao ra cho mình tấm bi kịch này khiến nàng chết không nhắm được ông trời thương xót cho cơ hội sống lại lần nữa nhưng vẫn phải bước vào hầu môn, nàng thận trọng, khắp nơi đều dè phu kiếp trước biến thành trượng phu kiếp này, nàng phải làm gì để ứng đối trận chiến hầu môn đây?

trùng sinh chi lại vì hầu môn phụ