Cho nên khi bạn viết thư từ chối nhận việc với lý do lương thấp thì cũng có thể đó chính là một cơ hội dành cho bạn. Ngay trong buổi phỏng vấn thì bạn hãy thẳng thắn chia sẻ với nhau tuyển dụng về mức lương mà bạn mong muốn. Nếu như công ty đưa ra một mức lương
Thải ghép (Từ chối): Hệ thống miễn dịch hoạt động để tiêu diệt các thành phần lạ xâm nhập cơ thể bạn. Tuy nhiên, hệ thống miễn dịch không thể phân biệt sự khác biệt giữa gan được cấy ghép và những tế bào gây hại, vì vậy nó cố gắng tấn công và phá hủy phần gan mới được cấy vào.
Với vụ chuyển nhượng này, Antony đã trở thành cầu thủ đắt giá nhất của kỳ chuyển nhượng mùa hè này. Anh cũng là cầu thủ đắt thứ 13 trong lịch sử chuyển nhượng thế giới, vượt cột mốc cũ dành cho Cristiano Ronaldo chuyển từ MU sang Real Madrid năm 2009 với giá 84,60
TTO - Trong ngày 27-5, Nga đã từ chối chấp thuận cho ít nhất 2 hãng hàng không châu Âu bay tới thủ đô Matxcơva sau khi các hãng này muốn bay vòng để tránh không phận của Belarus. Chuyến bay của Wizz Air (trên) từ Kiev (Ukraine) đến Tallinn (Estonia) đã bay vòng để tránh
b. Trong đoạn thơ trên, từ _lên_ không thể thay thế được cho từ _nhô_. Vì _lên_ chỉ có nghĩa là chuyển đến một vị trí cao hơn. Từ _nhô_ có nghĩa tinh tế. Bài 2 SGK trang 44 TRÒ CHƠI TIẾP SỨC LUẬT CHƠI
WaFZ. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 48 Thảm không dám nhìn Edit + Beta Ruby - Ngày thứ ba đi làm, cuối cùng đến trưa Tiết Doanh Song không bị đuổi về nhà vì cả ngày hôm nay giáo sư Mã chưa đến văn hôm trước Tiết Doanh Song vừa phải quét dọn, vừa phải soạn mục lục cho sách, mục lục thật sự soạn quá vội vậy cậu bỏ ra một ngày, sắp xếp lại sách vở từ sau lúc giáo sư Mã đi làm, Tiết Doanh Song đã soạn xong mục lục một lần Doanh Song cầm tài liệu được soạn thảo lại, tiến lên "Thầy, em đã làm lại mục lục, có nhiều chỗ muốn xác nhận với ngài..." Giáo sư Mã không thèm nhìn tới, nói "Lấy thùng giấy đựng sách? Coi được hả?" Giáo sư Mã đang nói, Tiết Doanh Song bèn nghe thấy tiếng động truyền đến từ bên cạnh thấy mấy sinh viên đang góp sức khiêng một tủ sách vào cửa, giáo sư Mã đi lên, chỉ huy "Để đây! Nhẹ chút! Tục tằn thô bạo!" Giáo sư Mã nói xong quay đầu trừng Tiết Doanh Song "Còn không mau chuyển mấy cái thùng rách của mày sang một bên!" "Vâng!" Tiết Doanh Song vội vàng đi lên, di chuyển toàn bộ những thùng giấy được chất ngay ngắn bên vách tường giờ sau, giá sách mới vào chỗ, sách ban đầu được đặt trong thùng, cũng được dời toàn bộ đến giá sư Mã nhìn phòng làm việc lại thay đổi một diện mạo mới, hài lòng "Hừ hừ" hai liếc Tiết Doanh Song, quan sát phản ứng Tiết Doanh biết rằng, giá sách mới được mang đến, sách vở được sắp xếp lại lần nữa, đại biểu cho toàn bộ công việc mà Tiết Doanh Song làm hai ngày nay là uổng muốn nhìn thử Tiết Doanh Song sẽ phản ứng thế nào, chuẩn bị nhìn Tiết Doanh Song lộ ra một chút không kiên nhẫn, thì sẽ giáo huấn tên nhóc này một mà ông nhìn sang, chỉ thấy Tiết Doanh Song vẫn cười hì hì, dường như không bị ảnh hưởng chút Doanh Song tháo thùng giấy không ra gấp lại, dọn ra bên ngoài, tiếp đó lại chạy tới "Thầy, vậy em soạn mục lục lại lần nữa được chứ? Lúc trước em đã nhập thông tin sách rồi, sắp xếp lại lần nữa, rất nhanh là xong." Bất kể làm thế nào, Tiết Doanh Song vẫn là dáng vẻ tràn đầy hăng hái, giáo sư Mã lần này cũng không biết phải làm gì tức giận nói "Đợi lát rồi làm, có mấy cuốn sách tao không cần nữa, có mấy cuốn cần sắp xếp lại, đợi làm xong mấy thứ này, mày lại đi làm cái mục lục nhỏ của mày." Tiết Doanh Song "Được!" Không thể không nói, mục lục của Tiết Doanh Song vẫn là có công sư Mã đối chiếu mục lục, khoanh tròn một số sách cần loại bỏ, bảo Tiết Doanh Song lấy chúng từ giá sách sư Mã lại sắp xếp lại bảng phân loại do Tiết Doanh Song thực hiện, trên miệng ông càm ràm "Làm phân loại quái quỷ gì không biết, phân linh ta linh tinh, đã đọc sách chưa vậy?", trên tay lướt lướt vài nét bút, sửa đổi nội dung."Cầm lấy, sắp lại." "Được!" Sau khi phân loại lần nữa, Tiết Doanh Song lại tốn một ngày để sắp xếp xếp xong, phòng làm việc lại càng có trật tự hơn so với lần đầu tiên thu dọn cách đây hai thành quả trước mắt, Tiết Doanh Song rất có cảm giác thành nhìn thời gian cũng gần đến giờ rồi, chuẩn bị tan việc. Bỗng nhiên, cậu phát hiện trên bàn nhỏ chẳng biết lúc nào đã xuất hiện chiếc hộp giữ nhiệt mà hôm đó cậu để bước lên phía trước, nhẹ nhàng xách trống trơn! Cậu nhìn giáo sư Mã đang ngồi đọc sách trước bàn làm việc, cẩn thận hỏi "Thầy, mùi vị lê hấp đường phèn được chứ?" Giáo sư Mã không để ý tới cậu, vài giây sau, sau quyển sách mới truyền đến giọng nói trầm thấp của giáo sư Mã "Thiếu ngọt." Tiết Doanh Song mừng rỡ "Vậy lần sau em làm ngọt một chút!" Tiết Doanh Song phấn khởi bừng bừng mà Doanh Song đi rồi, giáo sư Mã để sách xuống, vẻ mặt xem chuyện vậy cũng vui được, thật không có tiền đồ! * Từ sau khi ra ngoài làm việc, mỗi ngày Tiết Doanh Song tan việc đều muốn trò chuyện cùng Hình Vân một hồi, chủ đề của hai người còn nhiều hơn cả lúc Doanh Song kể chuyện hôm nay thay giá sách cho Hình Vân nghe, Hình Vân nghe xong trực tiếp nhíu mày "Vậy công việc hai ngày nay em làm không phải phí công sao?" Tiết Doanh Song "Cũng không hoàn toàn vô ích, sau đó vẫn có công dụng không nữa coi như vô ích thiệt đi, vậy cũng không sao." Hình Vân "Em không tiếc à?" Tiết Doanh Song "Tại sao phải tiếc? Cũng không phải không được lãnh lương." Hình Vân "..." Hình Vân cảm thấy con người Tiết Doanh Song thật thú vị, vừa có thể toàn tâm toàn ý mà nỗ lực, nhưng đồng thời lại vô cùng yêu tiền, quả thực là một người vừa có lý tưởng lại vừa thực tế."Cũng đến giờ rồi, tôi phải học bài đây." Tiết Doanh Song làm việc thì làm việc, học hành cũng không bị sa sút, tán gẫu một hồi, liền vào phòng học thật Hình Vân còn muốn trò chuyện thêm với cậu, nhưng cũng không dám làm phiền việc học của cậu, suy nghĩ một chút, dứt khoát gọi điện thoại cho Bạch Khiêm Dịch."Gì đấy?" Đầu bên kia điện thoại, âm thanh Bạch Khiêm Dịch mơ hồ không rõ, "Tiết Doanh Song đâu?" "Học bài rồi." Hình Vân hỏi, "Cậu vừa ngủ dậy?" "Hôm qua bận đến ba giờ mới ngủ, mệt chết được...!thôi bỏ đi, tôi dậy rồi." Bạch Khiêm Dịch giữ vững tinh thần, "Gần đây cậu và cậu ấy tiến triển sao rồi?" "Không có tiến triển gì lớn, chỉ là trò chuyện thường xuyên hơn." "Quả nhiên." Chuyện Hình Vân muốn tỏ tình với Tiết Doanh Song, Bạch Khiêm Dịch sớm đã biết, cũng vẫn luôn chờ tin tốt lành từ Hình đó y không đợi được tin tức của Hình Vân, trong lòng biết chuyện chắc là không thành cũng không dám lập tức truy hỏi, một mực đợi đến trước lúc này, đoán là tâm tình Hình Vân đã bình phục, mới tán gẫu chuyện này cùng Hình Khiêm Dịch "Hôm đó lúc cậu ấy đi thi, tôi đã từng nói với cậu rồi, đừng tự tin như vậy, người ta cũng đâu phải không thích cậu không được xem, bây giờ biến thành như vậy, tôi thấy cậu thì không được rồi." Hình Vân "Tôi biết." Bạch Khiêm Dịch "Biết thì triển khai thế tiến công đi!" Trước đây Hình Vân tán gẫu cùng Bạch Khiêm Dịch, luôn tán gẫu mấy chủ đề tình yêu trai gái, nói tràng giang đại hải, bây giờ cuối cùng đã có chút chủ đề đúng đắn, Hình Vân phát hiện lời Bạch Khiêm Dịch thật đúng là không Khiêm Dịch "Tính tình Tiết Doanh Song tốt chứ?" Hình Vân "Đương nhiên." Bạch Khiêm Dịch "Lớn lên dễ nhìn chứ." Hình Vân "Quả thực là nam minh tinh." Bạch Khiêm Dịch "Vậy cậu còn đợi cái gì? Cậu để cậu ấy lên đại học rồi, khẳng định chưa mấy ngày là một đống người dòm ngó cậu ấy với đám người trẻ tuổi đó, cậu ngoại trừ có tiền, có khuôn mặt, có vóc dáng, cậu còn có cái gì có thể so sánh với người khác hả?" Hình Vân "Không phải tôi đang cố gắng đó sao!" Bạch Khiêm Dịch "Cậu dọn cái điệu bộ tổng tài của cậu đi giùm đi, cái mode đó đã ăn hết ngon rồi, bây giờ thịnh hành là mẫu hình chó con làm cho người ta yêu mến." Sau khi trò chuyện kết thúc, Hình Vân đứng dậy đi vào nhà Bạch Khiêm Dịch nói rất có lý, nhưng hắn vẫn không dự định làm như con gì chứ? Hắn không trước Tiết Doanh Song chỉ dùng sự dịu dàng của mình để chinh phục hắn, bây giờ hắn cũng muốn dùng sự trưởng thành và quan tâm của mình, để Tiết Doanh Song nhìn thấy sự thay đổi của hắn! Một tiếng sau, Hình Vân hưng phấn xông vào phòng Tiết Doanh Song."Tiết Doanh Song!" Tiết Doanh Song đang đọc sách, ngẩng đầu thấy hắn đến, lộ vẻ sửng Vân thấy phản ứng của cậu, biết chắc là cậu đang vui Vân đặt dĩa cầm trên tay xuống trước mặt Tiết Doanh Song, cười nói "Mau ăn, tôi gọt hoa quả cho em nè." Tiết Doanh Song "..." Hình Vân "Mau ăn đi, mới gọt xong đó." Tiết Doanh Song "...!Được." Hình Vân "Ăn ngon chứ?" Tiết Doanh Song "Ngon...!Ngon vô cùng..." Hình Vân "Vậy là tốt!" Thấy Tiết Doanh Song ăn hoa quả mình đích thân chuẩn bị, Hình Vân hài nhiên, bày ra sự trưởng thành và tài giỏi của bản thân, mới là phương pháp chính xác nhất."Không làm phiền em học bài nữa, " Hình Vân lại thể hiện sự quan tâm của mình, "Ngủ ngon." Hình Vân đi rồi, Tiết Doanh Song vẫn chưa hết hoảng hồn, run lên vài nãy cậu ngẩng đầu lên nhìn thấy Hình Vân, suýt nữa bị dọa chết đó, nửa khuôn mặt của Hình Vân còn dính một vết đỏ chưa khô, trên áo sơ mi trắng cũng lốm đốm chấm chỉ như thế, một tay Hình Vân cầm con dao chặt thịt chà bá lửa, chất lỏng màu đỏ trên mũi dao liên tục xuống nhỏ, tay kia thì cầm dĩa nhỏ, trên dĩa nhỏ là một thứ gì đó huyết nhục mơ như boss phản diện vừa giết người moi tim Vân muốn cậu ăn hết, căn bản là cậu không dám nhìn con dao bự của Hình Vân lóe sáng lên, đố cậu dám không rồi, cậu mới nhận ra được cái cục máu chảy đầm đìa đó, hoá ra là mấy miếng thanh long bị cắt nát không cách nào tưởng tượng nổi, lúc sinh thời mấy quả thanh long đó rốt cuộc đã gặp phải điều gì, mà lại biến thành bộ dạng như thảm thương.* Thu dọn xong phòng làm việc, mấy ngày tiếp theo, Tiết Doanh Song vẫn làm việc lặt tuần sau, cuối cùng Tiết Doanh Song đã nghênh đón nhiệm vụ mới của mình."Sửa PPT này lại." Giáo sư Mã ném cho Tiết Doanh Song một cái giảng sắp đến rồi, mấy ngày qua giáo sư Mã đều đang sắp xếp lại phần mềm học tập cho học kỳ rằng ông đã đứng lớp được mấy chục năm, nhưng mỗi học kỳ ông đều đổi mới nội dung dạy học, điều chỉnh một phen, lại đổi mới tài liệu học công việc ông giao cho Tiết Doanh Song lúc này, chính là bước làm đẹp và điều chỉnh cuối cùng cho PPT dạy dù Tiết Doanh Song học lớp online từng xem không ít PPT, nhưng chưa tự mình bắt tay vào làm bao này cậu vừa mở tài liệu ra, nhìn nội dung vốn dĩ là giấy trắng mực đen, thoáng cái đau cả đầu làm từ đâu đây? Cậu nhấn bậy nhấn bạ, cuối cùng cũng tìm thấy mẫu thiết kế đi kèm trong phần mềm, lập tức thở phào nhẹ chọn một mẫu phù hợp, điều chỉnh phông chữ, sắp xếp chữ, rất nhanh đã hoàn thành được một thao tác những file khác y như mẫu đã làm, khoảng chưa đến một tiếng đã điều chỉnh xong tài liệu, trả USB lại cho Mã giáo sư Mã nhíu mày "Nhanh như vậy?" Tiết Doanh Song "Mỗi tài liệu đã chỉnh xong." Mấy ngày qua Tiết Doanh Song làm việc không có chỗ nào chê được, đã mấy ngày giáo sư Mã không được mắng người Doanh Song nói như vậy, giáo sư Mã cũng không nói thêm gì, ông chỉ lấy USB, cắm vào máy tính, kiểm tra ngay lập chưa đến một phút, nét mặt ông liền thay đổi."Mày đang lừa gạt thầy đúng không!" Giáo sư Mã cáu kỉnh Doanh Song hết hồn, không biết xảy ra chuyện gì, chỉ có thể lắc đầu."Nếu như tao muốn làm kiểu vậy, còn cần tìm mày làm gì?" Giáo sư Mã nói, "Tùy tiện lấy mấy thứ này đi báo cáo kết quả, cái này là thái độ làm việc của mày?" Đã vài ngày giáo sư Mã chưa mắng người, lần này vừa mắng người phải vô cùng dữ trợn mắt "Chỉ tốn tâm tư vào chuyện không đâu, chuyện thật sự nên làm thì làm ba bảy hai mốt! Sao nào, mày dự định cả đời quét dọn pha trà à?" Tiết Doanh Song lắc đầu."Hay là mày chỉ biết quét dọn pha trà?" Tiết Doanh Song vẫn lắc đầu."Lại còn để thầy thấy mày thừa nước đục thả câu lần nào nữa, thì mày không cần đến nữa ha!" Giáo sư Mã rút USB, ném vào Tiết Doanh Song, "Cút!" * Lần đầu tiên kể từ khi làm việc, Tiết Doanh Song cụp đuôi đi nay đúng lúc là Tết Nguyên Tiêu, Hình Vân đã hẹn nấu bánh trôi cùng Tiết Doanh Vân chờ mong ngày hôm nay đã lâu, vì thế còn đặc biệt tan ca là hắn không ngờ rằng, hắn vừa về đến nhà đã nhìn thấy Tiết Doanh Song mặt mày chán nản ngồi trên ghế sô biết Tiết Doanh Song đã lâu như vậy, Hình Vân chưa từng thấy bộ dạng Tiết Doanh Song như tâm Tiết Doanh Song mạnh mẽ đến nỗi suýt nữa có thể nói là khác người luôn rồi, trước đây lúc hắn cố tình gây sự với Tiết Doanh Song, nhiều lắm thì Tiết Doanh Song lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, cũng không mất tinh thần như lúc này."Em sao vậy?" Hình Vân khẩn trương, vội vàng đi tới."Hình Vân, " Tiết Doanh Song thấp giọng nói, "Tôi thật là quá kém cỏi, tôi còn lừa gạt thầy nữa." Sau khi Tiết Doanh Song bị đuổi về nhà, vẫn không hiểu mình rốt cuộc đã làm sai ở phải cậu đã dùng bản mẫu, không phải đã điều chỉnh từ ngữ hay sao? Mãi cho đến khi cậu lên mạng tìm được bài dạy PPT mà trước đây thầy Mã dạy, cậu mới phát hiện mình đã làm được chuyện tốt gì. Bài PPT trước đó, mỗi file được thiết kế xinh xẻo đẹp mắt, phối màu hài hòa, còn có đủ loại tranh minh hoạ phù hợp chủ điểm là, những PPT đó không chỉ đẹp mắt, mà còn thêm nhiều biểu đồ, đồ thị khác nhau, khiến cho nội dung vô cùng rõ ràng, ngay cả Tiết Doanh Song cũng có thể nhìn ra, những PPT mà Tiết Doanh Song làm không hề có mỹ cảm thì không đề cập đến nữa, nội dung bên trong càng qua quýt lỗ mãng, giáo sư Mã cho cậu cái gì, thì cậu bỏ vào hết cái với những tác phẩm tốn toàn bộ tâm tư khéo léo, tác phẩm của cậu vừa nhìn là biết làm không để tâm gì cả, lần này Tiết Doanh Song cuối cùng cũng hiểu tại sao giáo sư Mã lại nổi trận lôi đình rồi."Ôi..." Tiết Doanh Song thở dài nằng nề, "Tôi quá tệ rồi." "Nói lời ngốc gì chứ, " Hình Vân nói, "Em không có kinh nghiệm, làm ra như vậy rất bình thường." "So với người khác, quá xấu thiệt luôn." Tiết Doanh Song lắc đầu."Không sao cả, ai làm lần đầu cũng sẽ làm thành như vậy, trước đây tôi cũng như vậy mà." Hình Vân nói."Thật hả?" Tiết Doanh Song bán tín bán nghi."Đương nhiên rồi." Hình Vân nói, móc máy tính từ cặp làm việc ra, rồi lại mở một file ppt, "Em xem, đây là lúc tôi năm 1 làm đó." Dứt lời Hình Vân lại mở một file khác "Đây là tôi làm hồi năm 4, có phải khác rất nhiều hay không?" Quả nhiên, hai file PPT khác biệt quá nhiều, cái trước qua quýt lỗ mãng, cái sau tiến bộ rõ Vân an ủi "Ngày mai Chủ nhật, tôi cùng làm với em." Nghe thế, Tiết Doanh Song cũng coi như vực dậy tinh thần Vân lại nói "Đi nào, đi nấu bánh trôi, tôi đoán em lại cả ngày không ăn gì rồi." * Cái hai người gọi là bánh trôi, là từ cục mochi* bắt đầu nặn bánh trôi.~ kiểu như làm bột gạo nếp được chế biến sẵn thành từng viên mochi á Tiết Doanh Song mua mochi, lại tự mình làm nhân vừng và nhân thịt, chuẩn bị gói bánh trôi thành hai loại nhân mặn ngoại trừ gói nhân bánh ra, bọn họ còn dự định nặn chút bánh trôi nhỏ, cho thêm vào chè trôi nước đậu Vân nặn bánh trôi tay chân vụng về, trôi nước không phải lớn nhỏ không đều, thì là nhân bánh từ đít chảy ra, xếp cùng một chỗ, thành một đám bại binh nghiêng vó ngã Vân gói được mấy cái, từ bỏ nhìn Tiết Doanh Song vẫn còn hơi buồn buồn, không thích nói chuyện, bèn dứt khoát tóm cục mochi qua, bắt đầu nặn chó nặn mấy con chó xấu ngốc nghếch, thiếu tay thiếu chân, xếp đám chó xấu ra trước mặt Tiết Doanh Song, rồi lại nói với Tiết Doanh Song "Em đừng tự trách, có đôi khi làm PPT còn phải dựa vào thiên phú nghệ thuật nữa, tài năng nghệ thuật của em có thể kém hơn tôi sao?" "Em xem nè, xấu hay không?" Hình Vân chỉ vào một cục mochi nhỏ trên bàn, "Con chó này còn xấu hơn mấy con kia nữa, đứng cũng không thẳng, tứ chi bại liệt mệt mỏi, cái mặt dung tục, vừa nhìn là biết cái thứ không có tiền đồ làm ra thứ này, vừa nhìn là biết rõ không có mỹ cảm." Hình Vân nói như vậy, là để chứng minh tài năng nghệ thuật của mình vô cùng thê mà hắn nói xong, lại thấy Tiết Doanh Song vẻ mặt bị đả Vân "Làm sao vậy?" Tiết Doanh Song "...!Đó là của tôi nặn." Hình Vân "!" Hình Vân hết hồn, lúc này mới phát hiện Tiết Doanh Song cũng đang dùng mochi để nặn mấy thứ đồ Doanh Song cũng đang nặn mấy món đồ chơi nhỏ kỳ quái, Hình Vân nhầm lẫn những món đồ chơi nhỏ đó với con chó xấu của mình rồi!! Nhất thời Hình Vân đổ mồ hôi lạnh, vội vàng nói sang chuyện khác "Kỳ thật cũng rất đáng yêu...!Em nặn gì vậy?" Tiết Doanh Song "...!Anh đó." Trong nhà bếp, mây mù thảm đạm.~ * Chú thíchChè bánh trôi đậu đỏ.
Chương 51 Em có thể vứt bỏ anh bất cứ lúc nào Edit + Beta Ruby - Cuối cùng Hình Vân dẫn Tiết Doanh Song đến chợ đêm gần trường học ăn quán cốc, Tiết Doanh Song ngồi trên bàn ghế nhỏ ven đường, hơi kinh ngạc "Thời đại học anh cũng ăn thứ này à?" Cậu còn tưởng rằng Hình Vân bắt đầu từ thời đại học chính là một người đàn ông tinh tế chỉ ăn nhà hàng cao cấp, không ngờ Hình Vân cũng biết ăn quán ven đường như vậy. Nhưng mà Hình Vân chỉ nhìn cậu một cái, thành thật nói "Khi đó còn chưa kiếm được tiền, sao trang bức chứ?" Tiết Doanh Song nhịn cười không được, Hình Vân thú vị thật. * Sau hội nghị học thuật, chương trình học trong trường dần dần đi vào quỹ đạo, mọi tiết học bắt đầu xuất hiện các loại bài tập, kiểm tra và báo cáo. Tuy rằng giáo sư Mã không yêu cầu Tiết Doanh Song tham gia, nhưng việc sinh viên trong lớp nên làm, Tiết Doanh Song không bỏ sót một chuyện. Cũng bởi vậy, thời gian của Tiết Doanh Song càng ngày càng bận rộn hơn. Cậu vừa bận, thời gian ở trường trở nên càng dài hơn, cũng giao lưu, qua lại với các bạn học nhiều hơn. Hôm nay, cậu tìm vài vấn đề hỏi Vương Hạo. Vương Hạo trả lời xong, cậu lấy hoa quả chuẩn bị trước đó ra coi như tạ lễ. "Cậu khách sáo quá rồi." Vương Hạo nói, "Việc nhỏ mà thôi." "Chiếm dụng thời gian thí nghiệm của cậu, đương nhiên phải cám ơn cậu tử tế rồi." Tiết Doanh Song nói, "Táo đã gọt sẵn rồi, ăn nhé, bổ sung thêm vitamin tốt cho thân thể." "Vậy tôi không khách sáo nha." Vương Hạo cũng không từ chối, hào phóng bắt đầu ăn. Tiết Doanh Song vừa khéo cũng rảnh rổi một chút, hai người bèn hàn huyên đôi câu. Vương Hạo "Thật nhiều người học CS* đều là thẳng nam sắt thép, giỏi việc nhà như cậu thật ít nha." ~CS Computer Science Khoa học máy tính Tiết Doanh Song "Này mà giỏi việc nhà rồi hả? Gọt hoa quả mà thôi." Tiết Doanh Song nói xong, trong đầu hiện lên trái thanh long của Hình Vân, không nhịn được bật cười. Vương Hạo lại cho rằng cậu đang cười lời mình nói, lại nói "Thật luôn, không gạt cậu đâu. Ông chủ còn mắng bọn tôi, nói nhìn mấy anh mà xem, Tiết Doanh Song biết chưng lê hấp đường phèn, các anh biết cái gì!" Tiết Doanh Song hết hồn, còn có chuyện này á? Vương Hạo lại cười nói "Làm bạn gái của cậu hẳn là hạnh phúc lắm." Tiết Doanh Song vội vàng lắc đầu "Tôi không gieo họa cho người khác đâu!" Vương Hạo cười cười, lại ăn miếng táo, hỏi tiếp "Hôm bữa xong hội nghị tôi thấy cậu ở chợ đêm đó." Tiết Doanh Song "Hả? Tôi lại không chú ý tới cậu." Vương Hạo "Tôi thấy cậu ở cùng người khác, nên không đến quấy rầy cậu." Tiết Doanh Song đoán có lẽ Vương Hạo nhìn thấy cậu ở cùng Hình Vân, quả nhiên không sai, một giây sau, cậu chỉ thấy vẻ mặt Vương Hạo có chút kỳ lạ, thấp giọng hỏi "Anh chàng hôm đó... Là bạn trai cậu?" Tiết Doanh Song sững sờ "Hả? Không phải! Sao cậu đoán như vậy?" Vương Hạo cười lúng túng "Tôi thấy các cậu ăn cùng một xiên nướng." Ngược lại Tiết Doanh Song không chú ý đến chuyện này. Bình thường cậu cùng Hình Vân anh ăn của tôi, tôi ăn của anh, dù rằng mối quan hệ hai người bây giờ có chút lúng túng, nhưng thói quen này cũng vẫn luôn không thay đổi. Hôm đó bọn họ ăn xiên nướng trong chợ đêm, chính là hai người chia ra ăn xong như vậy. Tiết Doanh Song giải thích "Bọn tôi vẫn ăn như thế." "Thế sao..." Vương Hạo do dự gật đầu. Tiết Doanh Song không hiểu chính là, điều Vương Hạo thấy, thật ra không chỉ là một xiên nướng thay phiên nhau ăn, mà là Tiết Doanh Song cầm xiên nướng, người kia liền ăn trên tay Tiết Doanh Song, thái độ vô cùng thân mật. Tiết Doanh Song thấy nét mặt Vương Hạo, vội vàng lại nói "Anh ấy là ông chủ của tôi." Nét mặt Vương Hạo bỗng chốc lại càng lạ hơn "Hoá ra ông chủ còn lái xe đón cậu đi ăn cơm..." Tiết Doanh Song càng bôi càng đen, may mà Vương Hạo không hỏi tới, hai người không bao lâu cũng giải tán. Sau đó Tiết Doanh Song nhớ lại cuộc trò chuyện này, trong lòng có chút phức tạp. Thật ra cậu cũng không quan tâm đến ánh mắt người khác, người khác muốn nghĩ cậu thế nào, cậu cũng không sao cả. Điều cậu sợ chính là, người khác cho rằng Hình Vân phải ở bên loại người như cậu. Mà khiến cậu cảm thấy phức tạp nhất cũng chính là, nghe người khác hiểu lầm mối quan hệ của cậu và Hình Vân, thậm chí cậu có một chút, chút xíu chút xíu xiu... Vui vẻ. Tỉnh lại, Tiết Doanh Song! Vô số lần Tiết Doanh Song đã nhắc nhở bản thân, tỉnh lại! * Tiết Doanh Song bên đây bận, Hình Vân cũng bận. Hình Vân mới nhàn rỗi được một tuần lễ, lại bắt đầu một vòng bận rộn mới, mỗi ngày đều tăng ca đến khuya. Buổi tối lúc Tiết Doanh Song về đến nhà, Hình Vân vẫn chưa về nhà. 1130, tiếng mở cửa vang lên. Tiết Doanh Song vừa đang chuẩn bị đi ra nghênh đón Hình Vân, cửa phòng cậu đã bị mở ra. Hình Vân nhào vào lòng cậu như đạn bắn, cậu bị sức lực xông tới làm ngã nhào lên giường. Hình Vân ấn lấy cậu hôn mãnh liệt mấy cái, hôn đã rồi không đợi cậu kịp mắng người, lập tức chạy trốn. "Anh..." Hình Vân lướt như gió, căn bản là Tiết Doanh Song phản ứng không kịp luôn. Tiết Doanh Song dùng mu bàn tay xoa xoa đôi môi đỏ mọng bởi nụ hôn của Hình Vân, mặt cũng đỏ chót. Bá tổng này cũng thật là quá đáng rồi! Tăng ca cả đêm, còn có tinh lực giỡn cậu như vậy! Tiết Doanh Song ngồi trong phòng một hồi, chờ tâm tình bình phục trở lại, lại có thể mang lên bộ mặt cool ngầu của người làm công máu lửa, cậu mới ra khỏi phòng. "Hình Vân, anh ăn chưa?" Tiết Doanh Song nói, "Nếu chưa ăn tối thì nấu mì cho ăn anh nhé?" Hình Vân không phản ứng, Tiết Doanh Song nghi hoặc, đi đến phòng Hình Vân xem xét, mới phát hiện Hình Vân lại ngủ mất rồi. Tây trang Hình Vân vẫn chưa thay, vớ cũng chưa tháo, cặp làm việc quăng bên giường, đang nằm ngáy khò khò trên giường.... Nhất thời Tiết Doanh Song dở khóc dở cười, hóa ra lúc nãy là tiêu hao một giọt tinh lực cuối cùng, cũng muốn nhào đến hôn cậu. Tiết Doanh Song tiến đến, giúp Hình Vân cởi tất, lại vươn tay tháo cà vạt, dây lưng của hắn. Có lẽ Hình Vân đã mệt thảm rồi, bất kể Tiết Doanh Song làm thế nào, một chút phản ứng hắn cũng không có. Chỉ là cuối cùng khi Tiết Doanh Song đắp chăn giúp hắn, bỗng nghe hắn nhỏ giọng gọi "Song Song." Hình Vân dường như chưa từng gọi cậu như thế, Tiết Doanh Song nghe xưng hô như vậy, sững sờ. "Song Song." Hình Vân lại gọi một tiếng. "Sao thế?" Tiết Doanh Song thấp giọng, lại gần nghe Hình Vân rốt cuộc muốn nói cái gì. Hình Vân nói ậm ờ một câu, Tiết Doanh Song thoáng chốc không nghe rõ, sau đó mới phát hiện hắn nói là "Em cũng hôn anh được không". Trong phút chốc như thế, Tiết Doanh Song suýt nữa không kiềm chế được chính mình. Nhưng cậu nhịn được. Cậu cảm thấy mình phải giải quyết chuyện này sớm một chút, nếu không trước sau gì sẽ làm hại đến Hình Vân. * Lại vài ngày cuối tuần nữa, việc bận rộn của Hình Vân lại chấm dứt, cùng Tiết Doanh Song ra ngoài du lịch. Tiết Doanh Song vốn không định đi, nhưng Hình Vân nói thế nào cũng muốn cậu đi. Hình Vân chốc thì cương quyết "Lần trước em cho anh leo cây, đã nói phải lấy chuyến du lịch bù đắp cho anh." Chốc thì lại mềm mỏng "Anh chỉ muốn đi ra ngoài với em một chút thôi." Chốc thì lại tiếp tục cương quyết "Không đi trừ lương nha." Chốc thì lại tiếp tục mềm mỏng "Biểu hiện gần đây của anh lẽ nào không tốt sao? Không có tư cách ra ngoài chơi với em sao?" Cuối cùng Hình Vân dứt khoát nằm luôn xuống đất, bắt đầu ăn vạ "Anh không đi làm nữa, công ty cho phá sản luôn đi, đến lúc tiền bồi thường thôi việc của em anh sẽ..." Tiết Doanh Song cạn lời "Anh sẽ đi lõa thải để kiếm tiền bồi thường cho tôi sao?" Hình Vân kiên quyết "Đúng, em chuẩn bị sẵn đủ loại web pỏn để coi ảnh khỏa thân của anh đi, dù sao em không thèm, cũng có đứa khác thèm." pỏn= porn = Tiết Doanh Song "..." Hình Vân "Anh còn có thể bán thân cho mấy ông già làm con chó." Tiết Doanh Song "? ? ?" Vì để tránh cho Hình Vân trở thành cờ hó của mấy ông già, Tiết Doanh Song đành phải đồng ý. Lúc này Hình Vân và Tiết Doanh Song đến vẫn là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng mà lần trước đi cùng Bạch Khiêm Dịch. Trên đường đi, Tiết Doanh Song cũng quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp ngả bài cùng Hình Vân. "Hình Vân, con người tôi thật sự không đáng để anh thích." Tiết Doanh Song nói. "Có đáng giá hay không do người thích em nói là được, không phải do tự bản thân em nói." Hình Vân quay lại nhìn cậu, "Anh cảm thấy em tốt, thì chính là em tốt." Tiết Doanh Song "Cái loại tốt của tôi thì ai cũng có thể thay thế được." Hình Vân "Vậy em tìm cho anh một người xem." Tiết Doanh Song "Sau đó anh có thể coi cậu ta là thế thân, sau đó anh sẽ quên tôi." Hình Vân "Em..." Đây quả thực là đâm chọt chỗ đau Hình Vân mà, Hình Vân tức giận nói "Anh thích em thì chả liên quan gì tới Bạch Khiêm Dịch cả, anh thích em, chỉ bởi vì em chính là em." Đã đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, đề tài này của hai người vẫn chưa kết thúc. "Chỗ này thật là đẹp nha..." Tiết Doanh Song nhìn trang trí phong cách cổ điển trong làng du lịch, không khỏi khen ngợi. Khen ngợi xong cậu lại quay đầu nói với Hình Vân "Anh xem, tôi chính là kẻ quê mùa chưa trải việc đời bao giờ." Mà đến suối nước nóng trong phòng riêng, Tiết Doanh Song còn nói "Anh xem, tôi chính là không tuân thủ nam đức như vậy, hai chúng ta đã là kiểu quan hệ này rồi, còn cùng anh ngâm suối nước nóng." Hình Vân nhíu mày. Tiết Doanh Song thấy hắn có phản ứng, lập tức nói "Bây giờ anh mới biết chứ gì?" Hình Vân "Dĩ nhiên em lại là người không tuân thủ nam đức như vậy..." Tiết Doanh Song "Tôi chính là không tuân thủ nam đức như vậy." Đột nhiên Hình Vân cười một tiếng "Đã thế, bị anh hôn vài cái cũng không sao nhỉ?" Tiết Doanh Song "? ? ?" Hình Vân bổ nhào qua, bắt được Tiết Doanh Song liền muốn hôn. Tiết Doanh Song vội vàng muốn chạy, hai người quần nhau trong ao nước nóng, nước văng tung tóe. Hình Vân tay dài chân dài, động tác lại nhanh, Tiết Doanh Song hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, chưa bao lâu đã bị Hình Vân đè vào lòng, hôn. Mấy ngày trước Hình Vân hôn cậu, đều là nụ hôn phớt qua, giống như chó con thè lưỡi liếm người. Nhưng lần này không giống vậy, Hình Vân hành động thật, một tay hắn vòng quanh vai Tiết Doanh Song, ôm người vào trong ngực, một tay kia lại đỡ ót Tiết Doanh Song, ấn chặt người lại. So với nụ hôn ngây ngô trong phòng giặt quần áo, nụ hôn lần này của Hình Vân chân thật lại còn thuần thục. Hai người đều chỉ quấn khăn tắm, thân thể dựa vào nhau, tựa như châm lửa cho lâu, có chút chiều hướng một khi kích phát thì không thể vãn hồi. "Hình Vân!" Tiết Doanh Song bị hôn đến mức sắp ngạt thở, cậu ngâm mình trong ao nước nóng, vốn có chút váng đầu, lần này càng thở không ra hơi, "Tôi sắp bị anh hôn chết rồi! Anh để tôi thở!" Hình Vân Tùng buông cậu ra, kéo người ra khỏi ao nước nóng. Đã vào xuân, đêm xuân, vạn vật sinh sôi, cảm xúc đè nén dường như khiến người ta không thể kiểm soát được. Hình Vân ôm Tiết Doanh Song lên giường, ấn người ta xuống hôn rồi lại hôn. Nhưng mà Hình Vân lại không tiếp tục nữa, hắn chỉ nhìn Tiết Doanh Song, gần như van xin mà nói "Em thử cùng anh nhé, một năm cũng được, một tháng cũng được, một ngày cũng được, em không cần anh nữa, có thể vứt bỏ anh bất cứ lúc nào." Tiết Doanh Song không trả lời. Hình Vân nói "Tiết Doanh Song, em đang sợ điều gì?" Tiết Doanh Song trả lời "Tôi không biết." * Đêm đó, hai người chung quy không làm gì thêm nữa, chỉ là ôm nhau ngủ một đêm. Ngày hôm sau, kế hoạch du lịch của bọn họ là leo núi. Bọn họ sáng sớm đã thức dậy, đến nhà hàng trong làng du lịch để ăn sáng trước. Lúc này không phải mùa cao điểm du lịch, người trong làng du lịch cũng không nhiều, hai người họ chọn một góc vắng người để ngồi. Vừa mới ngồi xuống, Hình Vân bèn làm bộ muốn hôn Tiết Doanh Song, Tiết Doanh Song tránh trái tránh phải, hai người âm thầm phân cao thấp. "Hôm qua không hôn chết em, hôm nay anh phải cố gắng một chút ha." "Anh đừng qua đây!" Tiết Doanh Song tránh không kịp, mắt thấy Hình Vân sắp thành công, chợt nghe phía sau truyền đến một rống giận dữ. "Hình Vân! ! !" Lập tức Hình Vân và Tiết Doanh Song dừng động tác, Song Song ngoảnh lại nhìn. Xa xa, chỉ thấy một phu nhân trung niên ăn mặc duyên dáng, sang trọng đứng đó. Phu nhân trợn mắt, hùng hổ đi về phía bọn họ. Ra-đa của người làm công Tiết Doanh Song bỗng chốc bèn vang lên. Trực giác nói cho cậu biết, vị phu nhân này chính là mẹ của Hình Vân. Chẳng lẽ... Mình sắp được ném chi phiếu vào mặt rồi hả? Tiết Doanh Song theo phản xạ vui mừng khôn xiết. ~ Tác giả có lời muốn nói Đã mở một hố dự thu, tên là "Tôi dựa về debut để độ kiếp", nói chung là một đoản văn viết chơi cho vui thôi, mọi người có hứng thú thì xem ha, văn án để vào chuyên mục. trang chính của má Qua trên kênh Tấn Giang nha ~ Ruby Đợi nào ra đọc thử thế nào rồi hốt ha =
Tên gốc Thế thân từ chối chuyển chính thức 替身拒绝转正Hán Việt Thế thân cự tuyệt chuyển chínhTác giả Hạng Lục Qua 项绿瓜Edit + Beta RubybaoziThể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Chủ thụ, Khế ước tình nhân, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyênTóm tắt một câu Nói chuyện tiền sẽ tổn thương tình cảm, mà nói chuyện tình cảm sẽ làm tổn thương chính Trở thành một nhân viên xuất sắc!Văn ánNgười ta làm thế thân chính là yêu một cách hèn mọn, một lòng một dạ với tổng tài bá đạo, lạnh lùng, vô Tiết Doanh Song cũng là thế thân, cũng hèn mọn, cũng một lòng một dạ, nhưng không phải với tổng tài, mà là với....tiền lương của Hình Vân...Thế thân chính là điên cuồng say đắm, yêu tổng tài đến mức cả đời không bao giờ muốn rời Doanh Song thì cứ đúng giờ tan làm là thong thả ra về,Khi bạch nguyệt quang đường đường chính chính trở về, thế thân tất nhiên phải đau lòng muốn chết, tinh thần uể oải suy sút, ghen tuông mù quáng, cuối cùng là lạnh tâm rời bạch nguyệt quang của Hình Vân trở về, Tiết Doanh Song không hề dao động, nhiệt tình phục vụ bạch nguyệt quang, tỏa sáng hào quang của một người tận tâm với cương vị công Vân Nhóc thế thân à, đây là thủ đoạn em câu dẫn tôi sao?Tiết Doanh Song Hiểu lầm Vân Em định bấm bụng nhẫn nhịn, sau đó lén lút bỏ đi, để cho tôi phát điên?Tiết Doanh Song Nghĩ nhiều rồi, sao em lại bỏ đi chứ? Em còn thiếu nửa năm bảo hiểm xã hội, sau này mới lãnh được tiền bảo hiểm thất nghiệp Vân?Tiết Doanh Song Em vẫn còn chưa lãnh được tiền thưởng cuối năm của anh phát cho em nữa Vân??Tiết Doanh Song Cũng còn được nhận thưởng Tết Vân???Tiết Doanh Song Đợi em lãnh được tiền nghỉ phép rồi nói tiếp CP Người làm công kiên cường bất khuất Thế thân thụ x Chó con muốn có chủ nhân Tổng tài công1. Bài này là phần mở rộng của truyện 《 Sau khi bạch nguyệt quang trở về, thế thân rơi vào nguy cơ thất nghiệp 》 - làm văn đại Ai chưa xem văn đại cương cũng không ảnh hưởng gì 《 Sau khi bạch nguyệt quang trở về, thế thân rơi vào nguy cơ thất nghiệp》 chỉ có từ, ai không để ý bị spoil, có thể xem thử ha. Ai không thích spoil nội dung, thôi thì đừng Tình cảm đô thị, hợp đồng yêu đương, nhân sinh miệt mài, điềm vănNhân vật chính Hình Vân, Tiết Doanh Song ┃ Vai phụ ┃ Cái khác- -Số chương 60 chương + 5 PNNgày đào hố 08/04/2021Ngày lấp hốTruyện được đăng trên Wattpad Rubybaozi và Bản dịch là phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả.~ Ruby có đôi lời trước khi vào truyệnVăn phong của Qua Qua theo mình cảm nhận đang chững chạc hơn từng ngày. Trên jjwxc chỉ mới ra 23 chương và chỉ có free 17 chương đầu thôi. Mình sẽ tranh thủ edit nhanh nhất có thể và ngồi đợi coi cọp ở mấy trang chùa thôi. Mình không mua VIP cũng không có phương tiện để mua. Có thể bộ này sẽ lâu lắm mới hoàn đó!Cuối cùng, mình chỉ muốn nói là nhân vật OO XX ZZ gì đó của bộ《 Sau khi bạch nguyệt quang trở về, thế thân rơi vào nguy cơ thất nghiệp》đã có tên rồi mọi người ơi =Lịch đăng không có, khi nào rảnh sẽ up lên thôi. Mình sẽ up trên wordpress trước và cuối tuần sẽ tổng hợp up sang wattpad 1 lượt câu sau cùng là, cám ơn mọi người đã xem đến đây. Trong quá trình thực hiện, sẽ không tránh khỏi sai sót hoặc ngôn ngữ không mượt, mình sẽ cố gắng hoàn thiện bài viết hết sức có thể!...Nếu cả nhà trong lúc đọc có câu nào bị lỗi chính tả, typo hay 9981 các lỗi sai "dô diên" khác nhớ cmt câu để tui sửa nha. Đôi lúc beta lại trong sự mơ hồ khó tránh khỏi sót chữ ಥ‿ಥ
Reads 650,175Votes 65,662Parts 67Complete, First published Apr 10, 2021Table of contentsMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 2 Nguy cơ thất nghiệpMon, Oct 11, 2021Chương 3 Chuẩn bị làm việcMon, Oct 11, 2021Chương 4 Bữa cơm giải thểMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 6 Công việc tăng thêmMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 9 Nhiệt liệt chúc mừng!Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 11 Tiếng Anh khó quá điMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 14 Một ngày ba mươi tiếngMon, Oct 11, 2021Chương 15 Trước cơn giông bãoMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 18 Thế giới song songMon, Oct 11, 2021Chương 19 Tổng kết hàng quýMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 21 Cho em học hỏi thêm kiến thứcMon, Oct 11, 2021Chương 22 Bạch nguyệt quang trở vềMon, Oct 11, 2021Chương 23 Lao động sáng tạo ra giá trịMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 26 Tôm hùm chua cayMon, Oct 11, 2021Chương 27 Em còn muốn nhiều hơn nữa!Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 29 Nếu cùng em đắm mình trong tuyết...Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 31 Có thể đi bất cứ lúc nàoMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 36 Tranh giành quyết liệtMon, Oct 11, 2021Chương 37 Buổi tối say xỉnMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 40 Tôi đã nhận raMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 46 Ngày đầu tiên làm công việc Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 48 Thảm không dám nhìnMon, Oct 11, 2021Chương 49 Nụ hôn đầu tiênMon, Oct 11, 2021Chương 50 Em là tấm gương của anhMon, Oct 11, 2021Chương 51 Em có thể vứt bỏ anh bất cứ lúc nàoMon, Oct 11, 2021Chương 52 Mau nện chi phiếu vào mặt con nè!Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 54 Không có trái timMon, Oct 11, 2021Chương 55 Chó và chủ nhânMon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Mon, Oct 11, 2021Chương 59-1 Dựa vào cái gì? 1Mon, Oct 11, 2021Chương 59-2 Dựa vào cái gì? 2Mon, Oct 11, 2021Chương 60 Hoàn chính vănMon, Oct 11, 2021Chương 61 Ngoại truyện 1Mon, Oct 11, 2021Chương 62 Ngoại truyện Oct 11, 2021Chương 64 Ngoại truyện Oct 11, 2021Chương 64 Ngoại truyện Oct 11, 2021Chương 65 Ngoại truyện 3Mon, Oct 11, 2021Tên gốc Thế thân từ chối chuyển chính thức 替身拒绝转正 Tác giả Hạng Lục Qua 项绿瓜 Edit + Beta Rubybaozi *** Ruby sẽ không rep mọi yêu cầu xin chuyển ver, re-up dưới mọi hình thức. Xin cảm ơn.9dothitinhduyen
Chương 39 Thầy "hụt" Edit + Beta Ruby - An Phó ngồi xuống, vừa khéo ngồi ngay đối diện Tiết Doanh Song. Gã nhìn Tiết Doanh Song, bỗng chốc càng cười tươi rói, nói "Lần trước cũng gặp vị tiên sinh này, lần đó Hình Vân vẫn chưa giới thiệu em cho tôi biết nha, em là...?" "Chào ngài, tôi là trợ lý của Hình Vân." Vừa xuất hiện người ngoài, Tiết Doanh Song lập tức trở lại bình thường, kéo tay áo xuống lễ phép bắt tay cùng An Phó. An Phó chào hỏi Tiết Doanh Song xong, bèn chuyển đề tài, quay sang Bạch Khiêm Dịch. Gã cười nói "Cậu đang nghỉ lễ Giáng sinh à? Về khi nào thế? Có rảnh thì cùng đi chơi nhé?" Bạch Khiêm Dịch ghét nhất là người khác hỏi về công việc của y, nhưng cũng không lộ ra nụ cười lúng túng và mất đi sự lễ độ, đáp "Ở trong nước cũng có chút việc, khá là bận." Lời này của Bạch Khiêm Dịch rõ ràng chính là có ý từ chối khéo lời mời, nhưng An Phó lập tức lại hỏi "Công việc gì?" Bạch Khiêm Dịch đành phải nói "Giúp Hình Vân xử lý một số công việc pháp lý." An Phó cười nói "Vậy khi nào cậu xử lý giúp tôi?" Bạch Khiêm Dịch cũng cười "Khi nào cậu bị kiện, tôi sẽ là người đầu tiên trở thành luật sư của cậu." Tiết Doanh Song bên cạnh nghe mấy câu này xong, hiểu đại khái tại sao vừa rồi sắc mặt của Hình Vân và Bạch Khiêm Dịch lại trở nên như vậy. Người tên An Phó này đấy à, bạn có thể nói gã nói chuyện không cần não, nhưng nhìn cái bản mặt ung dung kia kìa, là biết ngay mỗi một câu mà gã nói ra, là phải cân nhắc rồi mới nói được, gã chính là muốn dùng từng câu từng chữ giẫm chính xác vào nơi mà khiến người ta khó chịu nhất. Mà loại người này phiền nhất chính là, nếu như bạn phản bác lại với gã, thì sẽ bị gã đáp lại một câu cửa miệng "Tôi giỡn ấy mà" thế này nè. Nhân viên phục vụ liên tiếp mang thức ăn lên, trước mặt mỗi người bày đủ loại dĩa lớn dĩa bé, chỉ duy nhất An Phó không có, Hình Vân không có ý định mời gã ăn cơm, gã cũng không thấy ngại, tiếp tục ngồi đó nói xàm, trò chuyện về công việc cùng Hình Vân, Bạch Khiêm Dịch. Tiết Doanh Song ngược lại không bởi vì sự tồn tại của An Phó mà ảnh hưởng tâm tình, dù sao An Phó cũng đâu trả tiền cho cậu, cũng không có ý định dạy cậu cái gì, tồn tại hay không đối với cậu mà nói cũng chả khác gì nhau. Tiết Doanh Song dùng bữa, lại lặng lẽ kéo tay áo, len lén học từ vựng. Lúc này nhân viên phục vụ mang một dĩa tôm lên, ba người mỗi người một dĩa. Ngoài ra, dĩa của hai người vừa khéo đều ở sát bên cạnh Tiết Doanh Song, Tiết Doanh Song liền thuận tay lột giúp bọn họ. An Phó thấy cảnh này, cười nói "Hình Vân, trợ lý của cậu phục vụ thật chu đáo nha." Hình Vân thản nhiên nói "Vì vậy tôi rất biết ơn em ấy." Ngay lúc này, điện thoại Hình Vân vang lên. Hình Vân liếc nhìn, nói "Có chút việc, tôi đi nghe điện thoại." Hình Vân nói xong đi ra bên ngoài nhà hàng nghe điện thoại, An Phó liếc nhìn bóng lưng Hình Vân, lại quay đầu nhìn Bạch Khiêm Dịch và Tiết Doanh Song. Gã nói với Tiết Doanh Song "Trợ lý, em muốn nghe drama của ông chủ hồi cấp 3 hay không?" Tiết Doanh Song "Không muốn." An Phó sững sờ, không ngờ Tiết Doanh Song sẽ từ chối dứt khoát như vậy. Nhưng gã lập tức lại giống như không nghe thấy, tự động nói tiếp "Hồi cấp 3 á, thật đúng là không nhìn ra Hình Vân sau này sẽ trở thành ông chủ nha." Bạch Khiêm Dịch ngắt lời gã "Chuyện cũ thì đừng nhắc lại." "Khi đó thấy dáng người hắn không cao, mặt mũi cũng rất là này nọ." An Phó thở dài. "Con người dù sao vẫn sẽ thay đổi, qua vài năm nữa, Hình tổng nhất định càng đẹp trai hơn bây giờ." Tiết Doanh Song cũng thở dài. An Phó nhíu mày, không ngờ Tiết Doanh Song vẫn luôn im lặng lại đáp lời. Mà Tiết Doanh Song là nghĩ như vầy nè, những chuyện khác thì tui mặc kệ, nhưng danh dự của ông chủ vẫn phải bảo vệ nha. An Phó "Trước kia hắn cũng không thích nói chuyện, vô lớp học như là không có người này vậy. Em nói coi có lạ hay không?" Tiết Doanh Song "Hoá ra thói quen tốt nói ít làm nhiều của Hình tổng, đã được bồi dưỡng từ nhỏ rồi, rất giỏi." An Phó "Làm nhiều hồi nào? Ba ngày hai bữa lại xin nghỉ không đi học." Tiết Doanh Song "Không đến trường mà anh ấy còn thi đậu được đại học tốt như vậy, thật đúng là thông minh." An Phó "Lạ nhất chính là, cứ mặc bộ đồng phục dài tay..." Bạch Khiêm Dịch nghe thế, quay đầu trừng An Phó. Tiết Doanh Song lại đáp lời trước "Thảo nào mọi người cứ khen làn da anh ấy trắng, sau này tôi cũng phải học hỏi anh ấy." An Phó im lặng nhìn Tiết Doanh Song, cười khẽ một tiếng "Dù sao tôi cho rằng hồi cấp 3 hắn chính là một kẻ lập dị, làm việc cũng rất ngốc." Hình Vân nghe điện thoại xong trở về, vừa lúc nghe được lời giễu cợt cuối cùng của An Phó. Hắn đứng sau tấm bình phong, khuôn mặt nhất thời chùng xuống. Nhưng mà ngay sau đó, hắn nghe thấy câu trả lời của Tiết Doanh Song. Tiết Doanh Song nói "Nhưng mà, người ngốc như thế, ngày nay có thể điều hành một sự nghiệp như vậy, thật sự là chuyện rất cừ, tôi rất khâm phục Hình tổng ." Vẻ mặt Hình Vân lập tức nhu hòa lại, cười khẽ. Hình Vân đi ra bình phong, trở lại chỗ ngồi, cười nói "Ngại quá, đi lâu như vậy, các cậu hàn huyên tới đâu rồi?" An Phó không biết làm sao, nói "Trợ lý cậu mời về giỏi thật nha, quả nhiên đãi ngộ của ông chủ lớn thật khác. Nào như tôi, chỉ có thể thành thật làm một lập trình viên..." Tiết Doanh Song cả người chấn động. Lập trình viên? Trong nháy mắt, Hình Vân cũng quay đầu nhìn Tiết Doanh Song, chỉ sợ Tiết Doanh Song lập tức móc giáo trình trong ba lô ra, chạy theo An Phó bắt đầu "Thầy An ơi, em có chỗ này không hiểu, thầy có thể dạy em hay không?" Phải biết rằng, người gặp ai cũng kêu "thầy" như Tiết Doanh Song, thật đúng là làm được chuyện này! Hình Vân chỉ thấy Tiết Doanh Song run tay, từ từ đưa tay vào túi. Mắt thấy đầu ngón tay Tiết Doanh Song sắp đụng tới ba lô, nhưng phút chót, đầu ngón tay cậu run lên, thu tay về. Tiết Doanh Song cầm chặt quần, cậu nhịn! Vì mặt mũi của Hình Vân, cậu nhịn! Tiết Doanh Song ngẩng đầu, ném về phía Hình Vân một ánh mắt đau thương mà kiên định. Cậu vì Hình Vân, chống cự lại sự cám dỗ khó khăn nhất trên thế gian. Hình Vân suýt nữa ứa nước mắt. Phải thưởng, nhân viên tốt như vậy không thưởng nóng sao chịu nổi. * Tiết Doanh Song nhịn được, nhưng Tiết Doanh Song rất đau khổ. Một lập trình viên! Một lập trình viên sờ sờ ra đó! Chuyên ngành cậu dự thi là ngành công nghệ thông tin, cậu có rất nhiều câu hỏi về ngôn ngữ lập trình muốn hỏi! Sách ở ngay trong túi, lúc nào cũng có thể moi ra! Nhưng cậu là người có nguyên tắc. Mặc dù cậu "ai cũng gọi là thầy", mà An Phó nói xấu thầy Hình, nên cậu phải nhịn! Tiết Doanh Song đau khổ quá chừng, cuối cùng mượn cớ đi toilet. Trong toilet, Tiết Doanh Song rửa mặt hòng áp chế xuống dục vọng của mình. Lúc ngẩng đầu, chỉ thấy trong gương, An Phó đứng ngay sau cậu. Mình khát vọng học tập đến nỗi xuất hiện ảo ảnh luôn rồi! Tiết Doanh Song hết hồn, quay đầu lại, phát hiện thiệt là An Phó, lập tức quay đầu, không muốn nhìn An Phó, chỉ sợ mình nhìn thêm vài cái, sẽ làm ra chuyện hối hận. Cậu chuẩn bị trở về sảnh ăn, nhưng An Phó lại vươn tay cản lại, chặn đường Tiết Doanh Song. Tiết Doanh Song "An tiên sinh, tôi phải trở về." An Phó cười nói "Không vội, tâm sự với tôi nào." Tiết Doanh Song không nói chuyện. An Phó "Em làm trợ lý thiệt có tâm nha, biết suy nghĩ thay ông chủ." Tiết Doanh Song thấp giọng nói "Đó là đương nhiên." An Phó "Nhưng tôi thấy trợ lý bình thường không phải như thế. Để tôi đoán thử nha... Đừng nói là em ôm suy nghĩ gì khác với Hình Vân đó chứ?" Tiết Doanh Song ngẩng đầu nhìn An Phó, ánh mắt dao động. "Tôi đoán đúng?" Tiết Doanh Song chuyển tầm mắt. An Phó lộ ra vẻ mặt thích hít drama không chê chuyện lớn, cười "Vậy em biết quan hệ của Hình Vân và Bạch Khiêm Dịch chứ?" Tiết Doanh Song lắc đầu, chỉ muốn để gã đừng nói nhảm nữa, cậu sắp không nhịn nổi rồi. "Hình Vân cùng Bạch Khiêm Dịch từ hồi cấp 3 đã rất thân nhau rồi, khi đó Hình Vân còn ở nhà Bạch Khiêm Dịch một thời gian nữa." An Phó nói, "Em biết không?" Tiết Doanh Song mệt mỏi lắc đầu, cậu chỉ biết mình thật muốn hỏi bài tập. "Em không giống với Bạch Khiêm Dịch, muốn nghe hắn đã làm cho Bạch Khiêm Dịch điều gì chứ?" Tiết Doanh Song vẫn lắc đầu, cậu chỉ muốn nghe giảng bài. Trên mặt Tiết Doanh Song còn dính nước, giống như vừa khóc một trận. Thú vui lớn nhất của người tên An Phó này, chính là thích hóng drama người khác, hôm nay phản ứng Tiết Doanh Song lớn như vậy, cả người gã sướng ghê nơi. "Lần đầu tiên gặp em, đã cảm thấy em có chút giống Bạch Khiêm Dịch." An Phó cười nói, "Chẳng qua rất nhiều chuyện không phải dựa vào gương mặt là được, tôi nghĩ chính em cũng rõ. Em sao bằng Bạch Khiêm Dịch? Em có thể giúp đỡ gì cho Hình Vân?" Tiết Doanh Song nghe thế, trong lòng thắt lại. Gã thật là nhạy bén nha! Sao chuyện gì cũng biết vậy! Viết code nhất định rất cừ nha! An Phó lại bắt đầu lải nhải mấy chuyện trước đây của Hình Vân, gã thấy Tiết Doanh Song cúi đầu không nói một câu, khoái cảm trong bụng như thủy triều dâng lên. Tiết Doanh Song lại lặng lẽ nhìn từ vựng ghi trên cánh tay, đọc thầm trong bụng Không nghe không nghe, con rùa tụng kinh. Cuối cùng An Phó thỏa mãn rồi, gã đưa cho Tiết Doanh Song một tấm danh thiếp, nói "Nếu như Hình Vân không thể thỏa mãn được em nữa, lúc nào cũng có thể tới tìm tôi." An Phó đi rồi, Tiết Doanh Song bỗng chốc mất hết sức lực, yếu ớt dựa mình vào bồn rửa mặt. An Phó nói đúng. Hình Vân quả thực không thể thỏa mãn được cậu. Dù sao Hình Vân chỉ biết có toán cao cấp. * Tiết Doanh Song vừa ra khỏi toilet, trong lối đi nhỏ liền gặp được Hình Vân. Hình Vân bước nhanh về phía trước, thấp giọng hỏi thăm "Sao đi lâu như vậy?" Tiết Doanh Song lắc đầu không nói lời nào, kiềm chế dục vọng thực sự đã vắt kiệt hết sức lực của cậu. Hình Vân nhìn vẻ mặt ủ rũ của Tiết Doanh Song, đáy lòng xiết lại, không khỏi đau lòng. Nhưng hắn lập tức ý thức được phản ứng của mình, vội vàng lại áp chế cảm xúc, nói "Tôi thấy trình độ gã ta chả ra sao đâu, sau này tôi tìm cho em giáo viên giỏi hơn." Tiết Doanh Song mệt mỏi gật đầu. Hình Vân vẫn bất an, tiếp đó Tiết Doanh Song nói "Gã ta có phải đã nói gì đó với em hay không?" Tiết Doanh Song lắc đầu "Không có gì, gã nói chẳng qua mấy chuyện tôi đã biết từ lâu rồi."
thế thân từ chối chuyển chính thức