Chương 19. Chương trước Chương tiếp. "Tần Tiểu Mặc." "Có!" "Đi lấy cho tôi chén nước." "Vâng!" Tần Tiểu Mặc là người mới, tân binh có nghĩa là bị sai vặt, nhưng với Tần Tiểu Mặc mà nói, chuyện này cũng không là gì, nàng vẫn vui vẻ chịu đựng, rất nhanh liền nhận
Vì nhân dân quên mình Anh nguyện tròn trung, hiếu. Có ai không thấu hiểu Người công an nhân dân Người mang những mùa xuân Cho yên bình xã hội. 10. Anh người chiến sĩ công an nhân dân. Một màu xanh bình dị rất khiêm nhường Màu áo anh thắm chiến công rực rỡ
Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi - (Chương 47) - Tác giả Nhất Sinh Bán Nhàn Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi. tttttuong. Reads. Reads 2,216,555. Get notified when Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi is updated.
Trên thực tế, khái niệm công an và cảnh sát có sự khác biệt rất lớn! "Công an nhân dân là lực lượng vũ trang nhân dân, làm nòng cốt trong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, đấu tranh phòng, chống tội phạm. Công an nhân dân
QxlWu. "Được rồi." Lưu luyến chia tay xong, Tần Tiểu Mặc đi xuống xe, đứng ở trước cổng nhìn Diệp Tử rời đi. Sau đó mới chậm chạp lê bước trở về văn phòng. "Ô, vừa rồi tôi nhìn thấy bên ngoài có đậu một chiếc Audi đời mới nhất, Tiểu Mặc, đừng nói đó là của bạn trai chất lượng tốt mà cô theo đuổi nha?" Tiểu Lâm vừa cười hỏi vừa đi vào phòng Tần Tiểu Mặc. "Ừ, nàng phải về Anh quốc ..." Tần Tiểu Mặc rầu rĩ không vui ngồi xuống. "A? Là người Anh sao ?" Trần Hiểu Hiểu nhiều chuyện, vội vàng từ phía sau vươn đầu qua nói. "Ừ, là con lai, sống ở bên đó." Tần Tiểu Mặc đem kế hoạch nhiệm vụ buổi chiều lấy ra nhìn lần nữa. "Không phải chứ, điều kiện tốt như vậy sao! Bởi... Tôi nói, lúc nào đó cô giới thiệu bạn trai cho tôi đi, tôi không cần là con lai, chỉ cần có chút tiền và đừng quá xấu là được." "Được nhiêu đó, cho dù có hết điều kiện, người ta cũng không muốn anh." Đặng Tử đả kích Trần Hiểu Hiểu. Tựa hồ cùng Trần Hiểu Hiểu tranh cãi là phương thức giải trí duy nhất của mọi người trong đội. "Ê, anh..." "Được rồi, tám nhảm cái gì nữa, chuẩn bị xuất phát đi. Năm phút nữa tập hợp trước cổng. Tần Tiểu Mặc, Trần Hiểu Hiểu, hai người các người đi theo đội trưởng đội một đến quán bar Hoành Hoa, cùng mọi người phá án." Hoàng Hạo nói xong liền đi ra ngoài, đoán chừng phải đi chuẩn bị công tác. Trần Hiểu Hiểu cùng Tần Tiểu Mặc nhìn nhau liếc mắt một cái, vội vàng lấy chìa khoá mở ngăn kéo lấy súng rồi đi ra khỏi phòng. "Tốt rồi, đội hai bên này." Lên xe, Tần Tiểu Mặc và Hiểu Hiểu tựa như thay đổi thành người khác, vẻ không đứng đắn tiêu biến, trong xe cảnh sát im ắng, bởi vì là đột kích hành động, cho nên xe cũng không mở đèn cảnh sát hay hú còi. "Lần này kế hoạch hành động hẳn là mọi người đều biết rồi chứ? Quy mô lớn, có hợp tác với cứu hộ và phòng cháy, tuần cảnh, trị an, hình sự đều tham dự. Xe chúng ta đi quán bar Hoành Hoa tiến hành đột kích. Hoành Hoa là bar lớn nhất thành phố, mỗi ngày lượng khách rất lớn, sau quán bar có rất nhiều phòng, khả năng có nhiều phần tử xấu chọn lựa làm nơi giao dịch, cho nên mục tiêu của chúng ta đêm nay chính là rà soát mấy phòng đó. Phía trước nếu có thể không kinh động đến thì tốt. Hoặc là chờ phía sau xong rồi hãy nhìn đến phía trước. Có rõ chưa?" "Hiểu rõ." "Hiểu rõ." "Hiểu rõ." "Tần Tiểu Mặc, Trần Hiểu Hiểu, hai người các cô đi theo phía sau Vương Cương, không cần đi phía trước, nếu thấy bọn buôn lậu thuốc phiện, liền tiến lên, còn không có, thì các người hỗ trợ ở phía sau." đội trưởng đội một chỉ huy nói. "Vâng". "Rõ". Tới chỗ ngồi, Tần Tiểu Mặc mới phát hiện quy mô càn quét lần này thật không phải nhỏ, các nàng đi theo một xe tuần cảnh, có điều đây chưa phải hành động quy mô lớn nhất, cho nên không có sự hỗ trợ của đặc công, trên cơ bản chỉ có hình cảnh hành động, còn tuần cảnh phụ trách bắt người áp giải về đồn chờ xử lý. "Hành động, các người, từ phía sau từ từ vào đi." "Đội bên trái từ bên này bọc đánh." "Còn bên đây, đội bên phải." Đội trưởng ra nhiệm vụ, ngồi trên xe chỉ huy từ một nơi bí mật gần đó. Tất cả mọi người nghe theo sự an bài của đội trưởng mà hành động. Tần Tiểu Mặc cầm súng trong tay, đi theo sau Vương Cương, Trần Hiểu Hiểu theo sát bên cạnh Tiểu Mặc, tay cũng cầm súng, cảnh giác nhìn bốn phía. "Tổ ba, từ cửa trước đi vào. Đừng làm kinh động. Chờ mấy tổ kia hành động rồi hãy vào." Đội trưởng tiếp tục chỉ huy. Tổ trưởng tổ ba ra hiệu cho người trong tổ, tất cả đều gật gật đầu. "Hành động!" mệnh lệnh truyền tới, động tác mọi người bắt đầu nhanh, chân cũng rất nhanh đi đến gian phòng nghỉ. "Đừng nhúc nhích, cảnh sát đây." "Không được nhúc nhích." "Các người muốn làm gì!" Mấy người trước Tiểu Mặc rất nhanh đá văng cửa phòng, dựa theo nguyên tắc hành động. Hình cảnh hành động nhanh chóng hơn nữa có trình tự, chỉ lát sau liền khống chế được tình hình. Quả nhiên không ngoài dự đoán của đội trưởng, trong gian phòng phía sau quán bar đều là nam nữ đang mua bán dâm, có người đã cởi hết, có người vẫn còn ít vải trên người, nhưng nhìn thấy cảnh sát, trước tiên ai cũng che mặt lại. "Đứng lên! Mặc quần áo vào..." "Đi, lại đây bên này." Mấy người cảnh sát đi vào trong phòng bắt đầu xử lý. "Đồng chí cảnh sát a, anh hiểu lầm rồi, tôi đây là..." Trong phòng vậy mà còn có gã đàn ông không cam lòng muốn giải thích. "Tôi hiểu lầm? Anh nhìn trên người anh xem còn có mảnh vãi nào không? Còn kêu ca cái gì, ngồi xổm xuống." Cảnh sát cũng không kiên nhẫn nghe bọn hắn giải thích, mắt thấy thực tế rõ rành rành. Lúc này đội trưởng đội một cũng từ trên xe bước xuống, đi đến gian phòng lớn nhất. "Đội trưởng, cái này là ở trong phòng tìm được, là một cuộn phim." "Đội trưởng! Đây là bộ bài tú lơ khơ...". "Đội trưởng, còn có giường đôi." "Đội trưởng, khóa không phù hợp yêu cầu." "Ừ, trước đem mấy cái sai quy định thu hồi đi. Kiểm tra lần nữa xem còn gì không." Không thể nghi ngờ nơi này là một ổ mại dâm . Đội trưởng đội một không hổ là một hình cảnh có kinh nghiệm lão làng, hắn biết cách đột kích thế nào để đạt được thu hoạch lớn nhất. "Tốt, chúng ta đi phía trước nhìn xem." Đội trưởng vung tay lên, mấy người hình cảnh liền đi theo, cảnh sát nhân dân mặc cảnh phục và thường phục đều đã sớm ở bên ngoài đợi thật lâu, chờ đội trưởng đi ra rồi bọn họ mới đem đám người vừa bắt được dựng đứng lên, ai bị bắt giữ, ai phải phạt tiền đều túm ở đó, không buông tha một người. "Hình như... không có chuyện gì cho chúng ta làm a..." Tần Tiểu Mặc có chút thất vọng, nói nhỏ bên tai Trần Hiểu Hiểu. "Vốn là không có chuyện gì cho chúng ta đâu, phía sau này không dễ dàng bắt được bọn buôn lậu, bọn họ biết giao dịch ở dây sẽ dễ dàng toàn quân bị diệt, cho nên đều giống nhau, trộn lẫn trong quán bar, chút nữa khả năng sẽ đụng phải." Trần Hiểu Hiểu giải thích. "Như vậy sao, giống nhau ở chỗ nào?" "Giống nhau đều hành động ở quầy bar, bỏ thuốc vào trong ly người khác." "Bọn chúng ở sàn nhảy tương đối nhiều, nơi đó rất hỗn độn, chúng ta khó bắt được chúng." Trần Hiểu Hiểu nói. "Ừ, tôi đã biết, trong chốc lát quan sát xem." "Đi, em đi theo tôi a, tuy rằng tôi đánh nhau không được, nhưng nhãn lực cũng không tệ lắm, vừa thấy một cái là trúng người liền, xem ánh mắt của tôi làm việc nè." Trần Hiểu Hiểu vỗ vai Tần Tiểu Mặc. Hoàng Hạo để Trần Hiểu Hiểu đi cùng Tần Tiểu Mặc cũng không phải không có lý, kinh nghiệm thực tiễn của Hiểu Hiểu tương đối phong phú, lại là con gái, có thể hợp sức với Tần Tiểu Mặc. "Uh." Bởi vì sợ quấy nhiễu lên, cho nên các tổ chia nhau hành động. Ai bắt tệ nạn thì bắt, ai bắt buôn lậu thuốc phiện thì lo tập trung thuốc phiện, Tần Tiểu Mặc và Hiểu Hiểu cũng sớm đi vào. Trần Hiểu Hiểu mang theo Tần Tiểu Mặc lập tức hướng quầy bar đi đến, phía sau có vài người dân phòng và cảnh sát nhân dân mặc thường phục đi theo. "Ạn đang làm gì" Trần Hiểu Hiểu vừa đi vào quầy bar, liền nhanh chóng kéo tay một người đàn ông. Tần Tiểu Mặc nhìn hắn chằm chằm, chỉ thấy vẻ mặt hắn hơi chột dạ, khuôn mặt đáng khinh, trong tay nắm một ít chất kết tinh màu trắng. "Ma tuý đá à?" Trần Hiểu Hiểu cười lạnh một tiếng, nói. Gã nhìn thấy cảnh phục trên người Trần Hiểu Hiểu, run lên một cái. "Đồng chí cảnh sát, tôi là người tốt, ma tuý đá gì chứ, đây là chút đường thôi, tôi vừa kêu phục vụ lấy, cô xem tôi..." "Vô nghĩa nhiều lời như vậy làm chi, có phải hay không ma tuý đá, kiểm nghiệm liền biết được." Cảnh sát nhân dân bên cạnh nhìn thấy Trần Hiểu Hiểu nháy mắt ra dấu với hắn, vội vàng đến tiếp nhận, áp giải hắn đi. "Đi!" "Đừng nhìn, các người! Không được nhìn!" Cảnh sát mặc thường phục bắt gã đó đi ra ngoài, thỉnh thoảng hét to vài câu, để mấy người khác đừng nhìn về phía bên này. Nhưng động tĩnh lớn như vậy, các nàng còn mặc cảnh phục, nếu không phải quá say thì ai lại không biết là đang xảy ra chuyện gì, mấy người trong bar cũng chột dạ, thấy cảnh sát đều sợ hãi, do đó đa số mọi người bắt đầu xôn xao, nối đuôi nhau đi ra khỏi bar. "Tiểu Mặc, tên kia, áo gió màu đen, có vấn đề." Trần Hiểu Hiểu chỉ vào một gã áo khoác đen cách các nàng mấy mét, nói ra. Chỉ thấy gã đó vẻ mặt lo lắng, tay vẫn đặt trong túi quần, thỉnh thoảng lại nhìn qua hướng các nàng, vừa nhìn là biết có vấn đề. Nhưng tên này thân hình tương đối cao lớn, so với tên gầy nhom khô quắt lúc nãy khác xa, bởi vậy Trần Hiểu Hiểu không dám tuỳ tiện hành động. "Ok." Trần Hiểu Hiểu cũng nháy mắt ra hiệu cho đồng đội phía sau, kêu bọn họ theo giúp Tiểu Mặc. "Tiên sinh, anh..." Tần Tiểu Mặc mới vừa mở miệng, gã càng bước đi nhanh hơn, động tác này cho thấy Trần Hiểu Hiểu phán đoán không sao, hắn thật có vấn đề. Mọi người nhìn nhau liếc mắt một cái, đồng thời rất nhanh đuổi theo hắn. "Đứng lại!" "Anh, đứng lại!" Gã dùng sức đẩy đám người phía trước ra che chắn, hướng cửa quán bar chạy ra. Mấy người Tần Tiểu Mặc truy đuổi phía sau. Đám đông chật chội làm các nàng luôn xém chút nữa là đuổi kịp hắn. "Đứng lại!" Gã này thoạt nhìn cũng là một tay già đời có kinh nghiệm phong phú, hắn biết loại đột kích này bên ngoài sẽ vây đầy xe cảnh sát, bởi vậy chỉ chạy ra hướng thoát hiểm. Bên trái quán bar có một cửa thoát, vừa đi ra là đụng một cái hẻm nhỏ, mọi người không nghĩ đến gã lại vòng vo chạy ra cửa này, tay chân lanh lẹ chui vào ngõ nhỏ. Tần Tiểu Mặc không chút suy nghĩ, liền chạy theo hắn vào hẻm, mấy người Trần Hiểu Hiểu đều bị ngăn ở ngoài, chỉ có thể từng bước thông qua. "Anh đứng lại đó cho tôi!" Tần Tiểu Mặc đuổi theo, bắt lấy tay hắn. Hắn dùng sức, cụng đầu vào Tần Tiểu Mặc. Nàng bắt bả vai hắn, vốn định quật ngã hắn, nhưng tên này quá mức cường tráng, Tiểu Mặc cho tới bây giờ chưa từng thử đánh nhau với người cường tráng đến thế này. Tần Tiểu Mặc không định đánh áp sát, nàng rất nhanh đã học được "sát chiêu", dễ dàng tạo thành thương vong, nhưng đối phó với gã không có vũ khí trong tay, các thế đánh gần tương đối thích hợp. Nghĩ đến đây, Tần Tiểu Mặc trong lòng liền có chủ ý, hai tay nắm lại thật tự nhiên. Lúc này hắn ta cũng sợ, từ trong ngực lấy ra một con dao nhỏ đâm tới Tần Tiểu Mặc. Nàng nhanh chóng vươn tay trái bắt cổ tay đối phương. Sau đó rất nhanh giơ chân phải đá vào chân trái của hắn, làm tên xấu xa mất đi trọng tâm. Lúc này Tần Tiểu Mặc nhân cơ hội dùng tay phải ôm chặt người hắn, vận dụng hết sức lực quật hắn về phía trước.
"Đầu tiên, chúng ta nhìn đến chính là thiết kế bên ngoài, đây là một chiếc nhẫn bạch kim với kiểu dáng rất phổ thông, bạch kim là một trong các kim loại tinh khiết quý hiếm nhất, có màu trắng sáng. Cũng chỉ có bạch kim mới có thể xưng là bạch kim, hơn nữa không phải sở hữu màu trắng sáng đều là bạch kim. Bạch kim được xưng là vua của các kim loại, là lựa chọn tốt nhất cho nhẫn kết hôn, nên nhẫn kim cương lần này cũng là chọn dùng bạch kim. Kim cương được khảm trong đó, vô cùng đơn giản mỹ quan, nhẫn cưới truyền thống thường đặt kim cương ở mặt trên, đeo trên tay không được thuận tiện, mẫu thiết kế lần này sẽ không như vậy. Từng viên kim cương nhỏ sẽ được khảm thành hình nửa cánh bướm ở mỗi chiếc nhẫn, như vậy có thể hấp dẫn người tiêu thụ mua một đôi. Cũng tượng trưng cho tình yêu của Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài , tương đối phù hợp tư tưởng của người Trung Quốc, thuận lợi cho Viễn Duy và Lạc Mạn hợp tác phát triển thị trường Trung Quốc." "Đây là sơ đồ phác thảo. Mọi người nhìn xem, cánh bướm phi thường tinh tế, không bỏ qua chi tiết nhỏ nào. Râu bướm, hoa văn đều vô cùng xinh đẹp. Mang theo hơi thở hoài cổ truyền thống. Thoạt nhìn qua tưởng cách này cần rất nhiều kim cương, nhưng thật ra so với một khối kim cương to đặt trên nhẫn thì kim cương khảm theo phương pháp này sẽ rất tiết kiệm tài nguyên." Baron đứng trước màn hình, giải thích thiết kế của mình, từng ảnh thiết kế liên tục chiếu trên màn hình. Các góc độ đều có, đội ngũ thiết kế của Viễn Duy đều ngồi phía dưới, nghiêm túc nghe Baron trình bày vắn tắt ý tưởng thiết kế, thỉnh thoảng lại nhỏ giọng trao đổi, hoặc là gật gật đầu. "Ừ, kiểu dáng thực độc đáo. Nhưng đã nghĩ tới chuyện có thể thiết kế thành một series chưa, mẫu thiết kế này có thể lấy làm chủ đạo." Diệp Tử đứng lên nói ra ý kiến của mình. Tuy cô không phải nhà thiết kế chuyên nghiệp, vì là tổng tài, nên cô nói ra đề nghị của mình, còn quyền quyết định sẽ do đội ngũ thiết kế. Bọn họ đều là những nhà thiết kế chuyên nghiệp, cũng là người hợp tác dài lâu với Diệp Tử, cô tin tưởng bọn họ, cho nên cho bọn họ quyền lợi rất lớn. Nguyên tắc quản lí của cô chính là đã dùng người thì không nghi ngờ, còn nghi ngờ thì sẽ không dùng người đó nữa. "Chúng ta cũng có thương lượng qua , nhưng như vậy sẽ cần nguồn đầu tư rất lớn, vấn đề tài chính này..." "Vấn đề tài chính không cần lo lắng, ngày hôm qua nhân sự phòng tài vụ đã họp bàn, thảo luận về sản phẩm lần này. Cũng đã thương lượng với phía Lạc Mạn, nguồn đầu tư cho series này không thành vấn đề." Diệp Tử nói cho đội ngũ thiết kế không cần lo về tiền bạc, chỉ cần bọn họ có thể làm ra sản phẩm chất lượng. Cô tin tưởng sản phẩm tiêu thụ tốt sẽ thu về được hơn nguồn đầu tư. "Vậy được, chúng ta cũng có thể bắt tay vào thiết kế bộ sưu tập nhẫn cưới này được rồi." "Ừ, quảng cáo lần này vẫn là giao cho Corrine đi. Phụ nữ hiểu thế nào là lãng mạn hơn đàn ông." Diệp Tử cười nói. "Ha ha ha, tất nhiên, Corrine là nữ vương trong đội ngũ của chúng ta, quảng cáo của nàng xem thật khó hiểu vậy mà cũng có thể hấp dẫn nhiều khách hàng như vậy, đây chính là điều làm ta hoang mang bấy lâu nay." Baron trêu đùa. "Ê ê, nói chuyện chú ý chút đi, cái gì gọi là quảng cáo khó hiểu, ngươi chính là không có văn hoá, không biết thưởng thức gì hết." Corrine bất mãn phản bác. "Nhưng Corrine vẫn là bảo bối của chúng ta." Một thiết kế người Mỹ bên cạnh Corrine lên tiếng. Là nữ duy nhất trong đội ngũ thiết kế, Corrine không chỉ nổi tiếng trong ngành thiết kế, mà còn đứng top đầu về quảng cáo, nàng hiểu rõ tâm lý phụ nữ, luôn có thể đem sản phẩm quảng cáo làm cho chị em phụ nữ tim đập thình thịch. Không chỉ kéo rất nhiều khách hàng về cho Viễn Duy, còn giúp Diệp Tử tiết kiệm một khoản lớn kinh phí quảng cáo. "Ngươi nha, há miệng mắc quai. Đắc tội Corrine thì ngươi cứ chờ tử hình đi." Một nhân viên vỗ vai Baron nói. "Tổng giám đốc cô nên làm chủ cho tôi." Corrine đáng thương quay qua nói với Diệp Tử. "Đương nhiên, đêm nay Baron tăng ca, những người khác cứ đi ra ngoài liên hoan vui chơi, tiền cứ tính vào trương mục của tôi." Diệp Tử lạnh lùng tuyên bố một chuyện dị thường tàn khốc đối với Baron. "Không thể được!!! BOSS, ta sai rồi!!!..." Baron kêu rên nói. "Boss, có đi chơi với chúng tôi không a..." "Không có thêm mỹ nữ xinh đẹp nào a..." Mọi người bắt đầu ồn ào. "Tôi kêu Alma đi cùng mọi người." Diệp Tử nói. "Cũng mới có một thôi. Không bằng kêu Alma đem theo mấy trợ lí này kia của nàng cùng đi theo a, tôi nghe nói mấy ngày hôm trước phòng thư kí lại có thêm mấy cô xinh đẹp vào làm việc, còn chưa có cơ hội làm quen nhau a.." "Vậy thì các người tự bàn với các nàng đi, làm bữa tiệc mở rộng quan hệ hữu nghị cũng tốt ." Diệp Tử tuy bận rộn nhưng vẫn quan tâm khuyến khích nhân viên tham gia hoạt động trao đổi tình cảm phát triển thêm quan hệ hợp tác trong công việc, một công ty mà nhân viên hiểu biết về nhau hơn thì hiệu suất công việc cũng sẽ cao hơn rất nhiều, nhất là với một tập đoàn lớn như Viễn Duy . "Ye, boss chúng tôi yêu cô!" "Đúng đúng, boss thật tốt nhất !" "Có điều, yêu tôi thì cố gắng mà làm việc. Cho mọi người thời gian một tháng, phải làm xong phác thảo của dòng nhẫn cưới lần này." Diệp Tử cầm bản vẽ trong tay, đứng lên. "Không phải chứ" "T^T boss quá tàn nhẫn mà" Một đám người rên rỉ còn Diệp Tử thản nhiên đi ra phòng họp. Trở lại văn phòng, vừa mới ngồi xuống, còn chưa kịp nuốt nước miếng, Alma đã đưa tư liệu điều tra vào. "Boss, đây là tư liệu về Tiêu gia." Alma đem tư liệu đặt lên bàn làm việc. "Ừ, tốc độ nhanh thật." Diệp Tử khen thưởng nói. Cô biết Alma có mạng lưới quan hệ rất rộng, nhưng cũng không nghĩ tới nhanh như vậy đã có được. "Cái này chỉ là những tư liệu cơ bản, nhà họ Tiêu rất khó điều tra. Hình như bọn họ có quan hệ gì đó với chính phủ Trung Quốc." Alma nhíu mày, nàng tra không được bối cảnh Tiêu gia. "Ừ, tôi đã biết. Cô đi xuống trước đi." Diệp Tử cầm lấy tư liệu, rồi kêu Alma đi ra ngoài trước. Tất nhiên Diệp Tử đoán được nhà họ Tiêu có quan hệ gì với chính phủ. Ba của Tiêu Nhuận và ba mình là chiến hữu, nếu ba của mình có thể dựa vào mối quan hệ này kiến tạo nên cơ nghiệp lớn như hiện nay, thì Tiêu gia đương nhiên cũng có thể. Vài năm nay Lạc Mạn phát triển rất nhanh cũng không phải là không có nguyên nhân. Nhìn tư liệu về Tần Tiểu Mặc, Diệp Tử có chút ngạc nhiên. Ba mẹ nàng ly hôn hai mươi năm trước, lý do là Tiêu Tuấn Vũ công khai mối quan hệ bên ngoài, còn làm cho Tần Tiểu Mặc có thêm một người anh trai cùng cha khác mẹ. Sau khi biết chuyện này, bà Tiêu kiên quyết ly hôn Tiêu Tuấn Vũ, Tiêu gia gia cũng giận tím mặt, đứng về phía con dâu, nhưng bà Tiêu nhất định không lấy một phân tiền từ Tiêu gia, mang theo bé con Tần Tiểu Mặc về Trung Quốc, tự mình làm việc nuôi lớn Tần Tiểu Mặc. Hai mẹ con nàng ở một căn phòng nhỏ chưa tới 30m2, tiểu học, trung học, Tần Tiểu Mặc cũng giống như những đứa trẻ bình thường khác, chỉ có điều thành tích của nàng rất ưu việt, lại nhu thuận hiểu chuyện hơn bạn đồng lứa rất nhiều. Đời này chuyện duy nhất mà nàng trái lời cha mẹ chính là lúc điền nguyện vọng thi vào đại học, lựa chọn ngành cảnh sát.
Reads 680,053Votes 20,150Parts 98Complete, First published Jan 25, 2016Table of contentsMon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Mon, Jan 25, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Chương 54 - Phiên ngoại đặc biệt đêm thất tịch thú cưngTue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Tue, Jan 26, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Wed, Jan 27, 2016Chương 97 - Ngoại Truyện HếtWed, Jan 27, 2016Tác phẩm Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi Tác giả Nhất Sinh Bán Nhàn Thể loại Hiện đại, HE Tình trạng bản gốc Hoàn 96 chương Tình trạng edit Hoàn. Editor BlackObs Tiềm Thuốc Bắc . Hy vọng các bạn tôn trọng tên truyện cũng như nhân vật của câu chuyện, việc đổi tên nhân vật sẽ làm truyện mất đi vẻ đẹp của riêng nó Couple Diệp Tử & Tần Tiểu Mặc ngự tỷ thụ & cảnh sát Chòm sao Ma Kết & Bạch Dương - Lưu ý tôi ko edit truyện này nhá671tiểu-thuyết-chung
"Vậy Tiểu Mặc sẽ không phiền các người chiếu cố nữa, các người có việc bận cứ đi đi, có chúng tôi ở đây rồi." Tiêu Nhuận nhìn dáng vẻ có chút chật vật của Hoàng Hạo và Trần Hiểu Hiểu, quan tâm nói. "Nói cũng đúng, chúng tôi phải về sở cảnh sát, còn có một số việc. Chút nữa Tiểu Mặc tỉnh, nhờ anh nói nàng cứ an tâm ở bệnh viện dưỡng vài ngày, không cần gấp gáp trở về sở, chúng tôi có thời gian cũng sẽ tới thăm nàng." Hoàng Hạo sợ Tần Tiểu Mặc vừa tỉnh liền vội vã trở về theo đuổi vụ án nên dặn trước với Tiêu Nhuận. "Ừ, được." "Thực xin lỗi, tôi không có bảo vệ tốt Tiểu Mặc." Trần Hiểu Hiểu có lỗi nói với Tiêu Nhuận. "Cô không có nghĩa vụ bảo hộ nàng, nàng cũng là một người cảnh sát nhân dân." Tiêu Nhuận cười với Trần Hiểu Hiểu. Trần Hiểu Hiểu giật mình, chàng trai này, rất lịch sự. Tiêu Nhuận lại cùng bà Tần chờ đợi trước cửa phòng bệnh, đến khi bác sĩ nói đã truyền máu xong, hai người mới dám tiến vào phòng. Truyền máu xong chưa đến một tiếng, Tần Tiểu Mặc rốt cuộc cũng tỉnh lại. "Mẹ?" Tần Tiểu Mặc hơi hơi nheo mắt, nhìn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. "Ôi, con tỉnh rồi? thấy thế nào?" Bà Tần thấy Tần Tiểu Mặc tỉnh, vội vàng đứng lên nhìn nàng. "Con trai mau kêu bác sĩ đến đây." Bà Tần quay qua nói với Tiêu Nhuận. Tiêu Nhuận ấn chuông ở đầu giường, bác sĩ rất nhanh đã tới. "Không có gì trở ngại, ở bệnh viện thêm hai ngày để quan sát là có thể xuất viện." Bác sĩ kiểm tra một chút, cảm thấy cơ thể của Tần Tiểu Mặc đều rất bình thường, liền rời đi. Trong phòng chỉ còn lại ba mẹ con nàng. "Mẹ, con không sao, cũng không thấy đau chỗ nào." Tần Tiểu Mặc quả thật chính là trợn tròn mắt nói dối, rõ ràng bị dao rạch một đường đau đến không chịu được, bởi vì gần xương quai xanh cho nên nàng cũng không dám dùng sức cử động. Cả người vô lực nằm trên giường bệnh. "Làm sao lại không đau, con đó nha, lúc nào cũng vậy... Lần sau phải cẩn thận chứ, con nói coi, có bắt được cũng không ai tăng lương cho con, vậy con còn liều mạng làm gì ?" Bà Tần oán giận nói. "Mẹ, lời này..." Tiêu Nhuận chạm vào bà Tần, không cho bà nói tiếp. "Mẹ, con là cảnh sát mà." Tần Tiểu Mặc biết mình làm cho mẹ lo lắng , trong lòng cũng rất áy náy. "Anh, anh giúp em lo liệu xuất viện đi, em muốn quay về xem tình hình trong sở cảnh sát." Tần Tiểu Mặc ngẩng đầu lên nói với Tiêu Nhuận. "Không được, em phải nằm dưỡng ở đây vài ngày, đội trưởng em có nói, cho em nghỉ ngơi. Trong sở không phải chỉ có mình em, bớt lo đi." Tiêu Nhuận nghiêm mặt, yêu cầu này cũng thật quá phận đi. "Haizz.." Tần Tiểu Mặc thấy nói gì cũng không động đậy được Tiêu Nhuận, đành phải hít một hơi. Dù sao vụ án này cũng không nhanh kết thúc, trước để đội trưởng điều tra vậy. Thôi xong rồi, bây giờ là mấy giờ, chị Diệp trở về Anh rồi, có phải hay không sẽ gọi cho mình hoặc gửi tin nhắn! Tần Tiểu Mặc chợt nhớ tới chuyện này, trong lòng bắt đầu âm thầm sốt ruột. Chuyện nàng bị thương ngàn vạn lần không thể để cho chị Diệp biết, nếu không thế nào chị ấy cũng gấp đến mức lại từ Anh bay trở về đây cho coi. "Anh, anh Nhuận, di động của em đâu! Di động!" Tần Tiểu Mặc thình lình cuống quýt doạ bà Tần và Tiêu Nhuận giật cả mình. "Em gấp cái gì, có chuyện gì?" Tiêu Nhuận cau mày lấy điện thoại từ trong ngăn kéo, nhưng chưa đưa cho nàng, bây giờ Tần Tiểu Mặc còn không có sức để mà ấn điện thoại. "Chị Diệp không biết đã trở về nước an toàn chưa, anh nhìn điện thoại em có tin nhắn nào không. Hoặc là... cuộc gọi nhỡ?" Tần Tiểu Mặc nói với Tiêu Nhuận. "Uh." Tiêu Nhuận quái dị liếc nhìn Tần Tiểu Mặc một cái, mở ra điện thoại di động của nàng. "Thật là có." Tiêu Nhuận nói. "Mở ra cho em nhìn... Anh đừng nhìn nha." Tần Tiểu Mặc sợ trong tin nhắn Diệp Tử gửi có nói cái gì ái muội để Tiêu Nhuận nhìn thấy thì không tốt. Trên thực tế, loại chuyện này tỉ lệ phát sinh là rất nhỏ, Diệp Tử gửi tin cũng rất uyển chuyển. 【 tôi đến sân bay, em phải biết chăm sóc bản thân đó. 】 tin nhắn rất đơn giản, cũng đủ làm cho Tần Tiểu Mặc yên lòng, lúc này mới nghĩ đến Diệp Tử hẳn là còn đang trên máy bay. "Nàng bay lúc 5 giờ chiều, bây giờ còn chưa qua tới Anh đâu, em gấp cái gì không biết." Tiêu Nhuận nói.. "Uhm." Tần Tiểu Mặc lúc này mới yên lòng lại. "Để di động lên tủ đầu giường đi." "Uhm." "Anh, nếu chị Diệp hỏi đến, anh đừng nói chị ấy biết là em bị thương nha." Tần Tiểu Mặc dặn Tiêu Nhuận. "Ừ" Tiêu Nhuận nhanh đồng ý, vừa vặn hắn cũng không muốn Diệp Tử lo lắng Tiểu Mặc. "Con đói không?" Bà Tần mặc kệ mấy chuyện trên trời dưới đất này, bà chỉ lo lắng cho thân thể của Tần Tiểu Mặc. "Dạ đói lắm." "Ta trở về nấu chút đồ ăn cho con." Bà Tần đứng lên nói. "Dạ, mẹ... Giúp con lấy thêm quần áo mới nha." "Ừ." "Anh, anh chở mẹ về đi." "Ừ, em ở một mình có ổn không?" Tiêu Nhuận vẫn có chút lo lắng. "Đi đi, em đã lớn rồi, không có việc gì đâu." Thật vất vả làm cho bà Tần và Tiêu Nhuận an tâm rời đi, bây giờ Tần Tiểu Mặc mới thở ra một hơi. "Ai ôi...." Miệng vết thương thật đúng là đau, khẳng định sẽ để lại sẹo, Tần Tiểu Mặc thở dài, nửa người trên vừa động chút liền đau. ***************** Tần Tiểu Mặc xảy ra chuyện, Diệp Tử đương nhiên không biết, lúc cô xuống máy bay đã là ngày hôm sau. Alma lái xe đến chờ cô ở bên ngoài sân bay. "Diệp tổng, hoan nghênh trở về." Alma mở cửa xe chào đón Diệp Tử, chính mình cũng ngồi xuống. "Gần đây công ty không có chuyện gì chứ?" Diệp Tử hỏi. "Không có chuyện gì lớn. Đúng rồi, sản phẩm hợp tác với Lạc Mạn, đã muốn thiết kế xong rồi. Toàn bộ serie đều có rồi, sắp tới là có thể làm hàng mẫu." "Tốt, cái này tôi biết." "Vâng... Ngày hôm qua họ gọi điện thoại lại đây, nói cô có rảnh thì ghé qua xem đi." "Ừ." "Còn nữa, bên Minh Dương sẽ có buổi ra mắt sản phẩm mới." "Không đi được không?" "Tốt nhất vẫn là nên đi, vì công ty này có quan hệ hợp tác với Viễn Duy." "Ừ". Về đến công ty, Alma đem chuyện xảy ra mấy ngày nay ở công ty và những kế hoạch cần làm báo cáo hoàn tất hết cho Diệp Tử. Vài ngày không ở đây, sự tình cũng chồng chất lên. Diệp Tử ngồi xuống bắt đầu không ngừng kí tên, xử lý công việc. Vẫn luôn vội bận rộn, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện gọi điện cho Tần Tiểu Mặc. Chỉ đơn giản nhắn một cái tin 【 tôi tới rồi, đừng lo lắng. 】 càng không có để ý Tần Tiểu Mặc có trả lời lại tin nhắn này hay không. Chờ tới khi cô nhớ đến, đêm đã muốn khuya. Lúc này chắc Tiểu Mặc đang làm việc, đại khái nhiệm vụ có lẽ cũng muốn hoàn thành rồi, giờ ở bên kia phải là 9 giờ sáng, không biết nàng dậy chưa. Diệp Tử chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, uống ngay một hơi cà phê, nhìn bánh pudding caramen trên bàn, đột nhiên cũng rất muốn nghe được thanh âm Tần Tiểu Mặc. Vì thế Diệp Tử lấy điện thoại di động ra... Lúc này cô mới phát hiện, Tần Tiểu Mặc cư nhiên chưa có trả lời lại. "Bận rộn như vậy sao?" Diệp Tử lẩm bẩm. Đồng thời thuận tay gọi đến số Tần Tiểu Mặc. Lúc này, tại Trung Quốc xa xôi, Tần Tiểu Mặc đã sớm tỉnh, đang vô cùng hưởng thụ món canh gà mà bà Tần làm cho nàng. "Mới sáng mà uống canh gà thực ngán." Tiêu Nhuận nói. Vốn là hắn muốn bà Tần nấu cháo ăn nhẹ cho buổi sáng là được, còn bà Tần thì lo lắng Tần Tiểu Mặc không đủ dinh dưỡng, thế nào cũng phải nấu canh gà mang lại đây. Tần Tiểu Mặc thấy đồ ăn ngon cũng không từ chối, húp từng ngụm uống xong một chén lớn. "Có dinh dưỡng." "Ngon quá." Tần Tiểu Mặc thỏa mãn liếm liếm môi. Hai ngày này, vết thương của nàng cũng đã khá nhiều, có lẽ buổi chiều là có thể xuất viện . "Điện thoại reo kìa, a, Tiểu Tử." Bà Tần cầm lấy di động của Tiểu Mặc, nhìn thấy trên màn hình là ảnh chụp của Diệp Tử, liền đưa cho Tần Tiểu Mặc. "Thật sự a! Chị Diệp gọi cho con ?" Tần Tiểu Mặc tiếp nhận di động, vẻ mặt vui sướng. "Chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc tiếp điện thoại kêu lên. Bà Tần chịu không nổi, lắc lắc đầu, ngược lại Tiêu Nhuận thì rất có hứng thú với cuộc nói chuyện của các nàng. "Hai ngày nay không xảy ra chuyện gì chứ? Sao còn chưa gọi cho tôi?" Giọng Diệp Tử thực ôn nhu, làm lòng Tần Tiểu Mặc cũng tan thành nước. "Không có việc gì không có việc gì, có hơi bận rộn, rồi nhất thời quên... À, chị Diệp, chị ăn sáng chưa?" Tần Tiểu Mặc khờ dại hỏi. Diệp Tử bật cười lên tiếng, cô bé này vẫn không thể nào nhớ tới chuyện giờ giấc sai lệch. "Cười cái gì?" Tần Tiểu Mặc không hiểu chuyện gì. "Sai giờ." Diệp Tử nói. "A, ôi thật là, sai giờ... Hiện tại bên London là..." Tần Tiểu Mặc nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Tiêu Nhuận, vẻ mặt nịnh nọt. "Hơn nửa đêm." Tiêu Nhuận nói. "A! Hơn nửa đêm! Sao chị còn chưa ngủ nữa chị Diệp !" Tần Tiểu Mặc thiếu chút nữa kêu lên, rồi lại nghĩ dù sao đây cũng là bệnh viện nên mới giảm âm xuống. "Mới vừa tan làm. Lập tức về nhà." Diệp Tử cười cười, nói ra. "Như thế nào lại làm muộn đến vậy chứ..." Tần Tiểu Mặc nhíu mày. "Mấy ngày hôm trước dồn nhiều công việc nên hiện giờ tương đối bận rộn.." "Nhưng ngày mai cũng không thể vậy được, 11 giờ phải lên giường ngủ, nếu không hôm sau không có tinh thần đâu." Tần Tiểu Mặc lại bắt đầu thuyết giáo. "Uhm, được rồi." Diệp Tử đáp ứng rất kiên quyết. Tần Tiểu Mặc nhìn thoáng qua Tiêu Nhuận và mẹ của mình, đột nhiên chui vào trong chăn, lúc chui vào không cẩn thận đụng phải miệng vết thương, "Ôi" một tiếng. Diệp Tử nheo mắt, hỏi "Làm sao vậy?" "Không có gì." Tần Tiểu Mặc vội vàng đáp. "Nhớ em không?" Tần Tiểu Mặc nhỏ giọng hỏi. "Nhớ." Diệp Tử cũng không có che giấu, trực tiếp trả lời. "Rất ngoan." "Uh". "Em cũng nhớ chị." "Uh." Bên kia điện thoại, khoé miệng Diệp Tử cũng mang theo mỉm cười. "Tốt lắm chị mau đi ngủ đi, để em lo chết." Tần Tiểu Mặc đem chăn xốc lên. "Được, ngủ ngon." "Ngủ ngon." Tần Tiểu Mặc cúp điện thoại, mới phát hiện bà Tần cùng Tiêu Nhuận đều dùng một loại ánh mắt rất kỳ quái nhìn nàng. "Mọi người nhìn gì a..." Tần Tiểu Mặc chột dạ hỏi. "Con trốn trong chăn làm gì vậy?" Bà Tần hỏi. "Không có gì đâu, bí mật, không thể để cho hai người nghe được." Tần Tiểu Mặc vung tay lên, nói cho có lệ. Bà Tần cũng không thấy có cái gì khó hiểu, dù sao từ nhỏ Tần Tiểu Mặc có đôi khi rất kì lạ, nhất là khi tâm tình tốt, làm chuyện gì cũng thấy kì quái. Ngược lại hiện tại Tần Tiểu Mặc có chút cảm giác mình làm chuyện bất hợp pháp lừa gạt người nhà.
"Tiểu Vương! Bên này..." Các nàng mới vừa đi gần lên phía trước, đã có người hướng các nàng kêu lên, Tần Tiểu Mặc nhìn qua phía thanh âm, là một người nam có trang bị đầy đủ, có lẽ là bộ đội đặc chủng. "Suỵt...." Tiểu Vương liếc nhìn hắn một cái, làm cho hắn nhỏ giọng lại, sau đó kéo Tiểu Mặc đi qua đó. "Thế nào rồi ?" Tiểu Vương hỏi. "Uhm.. nãy giờ chỉ có bốn, năm người đi đến, mấy người trước hình như chỉ là công nhân lao động bình thường, người vào cuối thì giống như là ông chủ." Người nam nói. "Uh, người của tổ điều tra thì ở đâu?" Tần Tiểu Mặc nghĩ nghĩ, hỏi. "Bên kia." Người nam chỉ chỉ bên phải, Tần Tiểu Mặc thật miễn cưỡng mới phát hiện một đồng sự tổ trinh sát, bọn họ trốn ở sâu trong đám cây cối, mũ và quần áo trên người đều là màu xanh. "Cảm ơn." Tần Tiểu Mặc đi qua hướng bên kia, Tiểu Vương cùng Tiểu Lưu cũng vội vàng đi theo. "Lão Mã." Tần Tiểu Mặc nhỏ giọng gọi một tiếng. "A, cô tới rồi." Lão Mã nhìn thấy Tần Tiểu Mặc, vội vàng cười cười với nàng. "Anh mai phục ở đây đêm hôm qua rồi phải không, thế nào ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Bước đầu dự đoán đại khái có 8 người, bọn chúng đến tối sẽ đi ra, sau đó để một tên ở ngoài canh gác, và một tên đứng thủ phía dưới." Lão Mã đem kết quả điều tra nói cho Tần Tiểu Mặc. "Chỉ hai người?" Tần Tiểu Mặc nhíu mày, có chút không tin. "Chỉ hai thôi, quá càn rỡ." Lão Mã cũng không tin nổi, nhưng kết quả bọn hắn điều tra được chính là như vậy. "A, rất có tự tin, phỏng chừng là bỏ ra rất nhiều tiền mua chuộc hải quan và người của bến tàu". Tần Tiểu Mặc cười thầm hai tiếng, gã anh trai kia vừa nhìn thấy chính là một tên tự kỷ, không biết đến một ngày nào đó hắn có hối hận vì mình tự kỷ hay không nữa. "Cũng chỉ có thể đoán vậy". Lão Mã gật gật đầu. "Vừa rồi Tiêu Quyến đi vào, chúng ta dùng thiết bị nghe trộm, nghe nói hắn còn có thể đến vào ngày mai". "Vậy hiện giờ tính thế nào?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Tổ trưởng nói nghe lời cô, chúng tôi đều chờ cô, cô nhiều chủ ý, mau suy nghĩ một chút." "Chuyện này nên tốc chiến tốc thắng, chờ càng lâu thì mọi người tiêu hao tinh lực càng nhanh, huống hồ Tiêu Quyến mới vừa nói ngày mai lại đến thì có lẽ sau đó sẽ không đến nữa, tối nay và ngày mai là có thể đem chuyện này giải quyết, anh nói tổ trưởng thừa dịp hôm nay bầu trời tối đen, phái nhiều người đến đây." Tần Tiểu Mặc nói. "Được" "Cụ thể thì... để tôi cùng mọi người thương lượng một chút." "Ok" Tần Tiểu Mặc triệu tập mấy người tổ điều tra, tổ kỹ thuật, gồm cả Tiểu Vương và Tiểu Lưu. Cả đám nằm sấp núp sau bụi cỏ, bắt đầu thương lượng sự tình. "Lão Mã, gọi điện thoại cho tổ trưởng, kêu hắn thu phục cho xong người của bến tàu và hải quan, không cần kinh động bên này, tay chân nhẹ nhàng một chút, hắn biết nên làm thế nào". "Uh" Lão Mã nhận được mệnh lệnh, lập tức đi liên hệ Trần An Khánh . "Như vậy đi, đêm nay có hai tên canh gác, thời điểm rạng sáng, hạ gục hai tên đó, cái này không thành vấn đề chứ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Chị Tần, để đó cho hai chúng ta, tôi và Tiểu Lưu nhanh nhạy mà loại chuyện này cũng làm nhiều rồi" Tiểu Vương và Tiểu Lưu ăn ý nháy mắt với nhau. "Được, vậy hai người. Đừng bứt dây động rừng, bọn chúng đều ở bên kia, cách không xa đâu". "Yên tâm." Tiểu Vương ra hiệu Ok. "Tổ kỹ thuật, vấn đề mở khoá, các ngươi có thể chứ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Không thành vấn đề, loại khóa tiên tiến nhất cũng ngăn không được chúng tôi" người bên tổ kỹ thuật thoạt nhìn rất tự tin, tất nhiên Tần Tiểu Mặc cũng hiểu được Trần An Khánh sẽ không an bài mấy tên phế vật đến đây. "Hạ xong hai tên lính canh thì các người liền đi mở khoá, để Tiểu Vương và Tiểu Lưu vào thu phục mấy gã trong kia, sau đó...chúng ta sẽ vào thu thập chứng cứ, mang thêm vài người, thu xong chứng cứ thì để Lão Mã mang đi trước, mấy người chúng ta ở phía dưới chờ Tiêu Quyến ra mặt" Tần Tiểu Mặc nói. "Vậy bên ngoài..." "Bên ngoài đương nhiên xếp đặt nhiều người, chờ tất cả bọn chúng vào hết rồi thì bao vây nơi này, bọn chúng có chắp cánh cũng không trốn được". Tần Tiểu Mặc nói. "Kế hoạch này, có phải quá đơn giản hay không?" Có người nêu ra ý kiến. "Đây cũng không phải kịch bản phim truyền hình, bắt được người là xong rồi" Bác Văn nói. "Sẽ được, theo tôi đi vào, chọn vài người có thể đánh nhau". Tần Tiểu Mặc cười cười, nói. "Người bên chúng ta có thể đánh rất tốt." Tiểu Vương chỉ chỉ mấy người bộ đội đặc chủng phía sau. "Tôi không lo lắng chuyện này, có hai người các anh hẳn là không sao, chọn giúp ta vài người thông minh nha ." Tần Tiểu Mặc nói. "Ok" Lúc này, Lão Mã cùng Trần An Khánh cũng tán gẫu xong rồi, hắn vội vàng lại báo cáo cho Tiểu Mặc. "Tổ trưởng nói chuyện đó không thành vấn đề, khi nào cô bàn xong kế hoạch nói cho mọi người biết cũng nói hắn biết một tiếng". Lão Mã truyền đạt lời tổ trưởng. "Được. Tôi sẽ nói với tổ trưởng". "Bác Văn anh nói lại kế hoạch cho Lão Mã nghe đi, nếu khả thi, chút nữa tôi sẽ nói cho mọi người biết." "Hiểu rồi". Tần Tiểu Mặc gọi điện thoại cho Trần An Khánh, nói ra kế hoạch, trên tổng thể là được đồng ý, chỉ sửa thêm vài chi tiết, Tần Tiểu Mặc cảm thấy Trần An Khánh nói có lý, có chút phương diện nàng không có được kinh nghiệm như Trần An Khánh, còn phải học hỏi nhiều. "Tổ trưởng, anh thực hiểu biết tâm lý tội phạm a." Tần Tiểu Mặc nói. "Tôi làm nghề này nhiều năm như vậy mà còn không biết thì hết nói nổi". "Cũng phải." "Nếu làm lâu cô cũng có thể như tôi, hiện giờ đừng nói nhiều lời vô nghĩa, cô an bài qua cho bọn họ đi". "Tôi lập tức đi nói." "Uh". "Cô nhớ đêm nay cho người đến ứng nha" Tần Tiểu Mặc lại một lần nữa dặn dò. "Dong dài, yên tâm đi." Trần An Khánh cúp điện thoại. Tần Tiểu Mặc nhìn di động hít một hơi, đi qua phía đồng nghiệp nói lại phương án sau khi sửa đổi, bọn họ đồng ý rồi Tần Tiểu Mặc mới báo kế hoạch hết cho mọi người. "Nhớ kỹ, chút nữa cô nhớ giấu tên kia đi, bịt miệng hắn lại rồi hãy hành động tiếp, đừng để hắn phát ra âm thanh." Tần Tiểu Mặc dặn dò Tiểu Vương. "Được". "Sau đó... Tiểu Vương, anh..." Tần Tiểu Mặc muốn hỏi Tiểu Vương chọn ai đi vào với nàng, nhưng lại ngại hỏi ra ngoài miệng, giống như mình đang kỳ thị người khác. "A, Tưởng Đại, cậu lại đây, còn có..." Tiểu Vương chỉ vài người, kêu bọn họ qua bên này, thoạt nhìn đều sáng sủa, Tần Tiểu Mặc cũng hiểu là họ không tệ. "Được, vậy các người theo tôi đi vào thôi, có mặc áo chống đạn chưa, tôi sợ Tiêu Quyến và bọn bảo tiêu bên cạnh hắn có mang súng" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Chị Tần, chị đừng lo lắng chuyện này, đội ngũ chúng tôi tuyệt đối mang trang bị đầy đủ, cô nhìn lại mình kìa, cái gì cũng chưa chuẩn bị." Tiểu Vương nói xong liền lấy bộ áo chống đạn đưa cho Tần Tiểu Mặc. "Của chị đây". "Cảm tạ! Thật là có tâm..." Tần Tiểu Mặc lộ ra tươi cười. "Không có gì, chị có súng chưa?" "Có, không cần cho tôi." Tần Tiểu Mặc sờ sờ khẩu súng bên hông, mỉm cười, nàng còn bảo bối cất giấu mà. "Vậy quyết định thế nhé, kế tiếp... các người qua bên kia, chỗ đó đó, từ đó đi qua." Tần Tiểu Mặc chỉ điểm. Thời gian trôi qua cũng rất nhanh, sau khi ăn uống no đủ rồi, Tần Tiểu Mặc an tâm chờ đợi bộ đội bên ngoài đến viện trợ. Trần An Khánh quả nhiên giữ lời, còn chưa đến mười giờ, người đều đến đông đủ. Tần Tiểu Mặt nhìn đến hoa mắt, đây cũng quá lố đi, 30 người sao?! "Các người tới đây sao không có động tĩnh gì vậy?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Xe đậu tuốt bên kia, sợ gây chú ý, nên chúng tôi đi bộ tới." Đội trưởng trong nhóm trả lời Tần Tiểu Mặc. "Vất vả cho các người rồi." Tần Tiểu Mặc chân thành nói. "Không có gì, vì nhân dân phục vụ thôi." Đội trưởng là một người chuyên nghiệp, nở nụ cười hiền lành. "Được rồi, phiền toái các người tìm chỗ ẩn mình, khi nào đến thời cơ các người cũng biết chứ?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Uh, biết, đến lúc đó chúng tôi sẽ bao vây kín bên ngoài, yên tâm, hắn trốn không thoát đâu". Đội trưởng vỗ ngực cam đoan với Tiểu Mặc. "Tôi tin các người." Các nàng là đoàn đội tác chiến, kiêng kị nhất chính là không tín nhiệm, Tần Tiểu Mặc cho đội hữu của mình nguyên vẹn tín nhiệm, nàng tin tưởng nàng cùng mọi người sẽ hợp tác với nhau thật ăn ý. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người ở bên trong tựa hồ cũng lục tục đi ra, bao gồm cả Tiêu Quyến. Tần Tiểu Mặc nhìn hắn lái xe thong thả rời đi, phát thệ nhất định phải đem hắn ra trước pháp luật, chị Diệp còn ở nhà chờ đợi mình trở về còn gì. "Mọi người nghỉ ngơi một chút đi, giữ thể lực để rạng sáng khởi công." Bác Văn nói. "Uhm nghỉ ngơi chút đi, đừng ngủ say như chết là được, không chú ý liền dễ dàng gặp chuyện không may." Tần Tiểu Mặc nói thêm vào. Trời đã muốn khuya, mấy người công nhân canh gác tựa hồ cũng bắt đầu buồn ngủ, Tần Tiểu Mặc nhìn chằm chằm mấy tên đó, tìm kiếm thời cơ ra tay. Chờ đến rạng sáng 4 giờ, đám người đó mới ngủ, còn phát ra vài tiếng ngáy to, mọi người sớm đã nóng lòng muốn hành động, Tần Tiểu Mặc nhìn đồng hồ thấy đến lúc rồi, liền đẩy người Tiểu Vương. "Tiểu Vương, bắt đầu động thủ đi, nhớ cẩn thận, anh có thể làm được". Tần Tiểu Mặc vỗ vỗ bả vai của nàng. "Yên tâm." Tiểu Vương tự tin cười cười, từ sau rừng cây tiến ra. Tất cả mọi người gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng Tiểu Vương rời đi. Tiểu Vương đến phía sau tên canh gác, hắn quả thật ngủ rất say, hoàn toàn không ý thức có nguy hiểm đến gần. Chỉ thấy Tiểu Vương giơ tay bịt miệng hắn, hắn thậm chí không kịp phản ứng, đã bị Tiểu Vương làm cho bất tỉnh. "Thành công, tổ kỹ thuật ! Mau, mở khóa." Tần Tiểu Mặc thúc giục. "Rõ." Ba người tổ kỹ thuật cầm công cụ hướng đi ra. "Này, đèn nè!" Lão Mã cầm đèn pin đuổi theo phía sau, các đồng nghiệp đều nhịn cười, Tần Tiểu Mặc càng là nhịn không được cười lên tiếng, không khí nhất thời thoải mái chút ít. "Tôi đi qua xem, ổn thì gọi các người" Tần Tiểu Mặc quay qua nói với Tiểu Lưu. "Được, cầm đèn ra hiệu là tôi biết". "Uh". Tần Tiểu Mặc đứng lên, từ phía sau lẻn đến chòi canh gác, nhìn người tổ kỹ thuật mở khoá. Tần Tiểu Mặc mở to mắt nhìn, đây là khoá vân tay, thoạt nhìn kiểu dáng rất tân tiến.
cảnh sát nhân dân có người yêu rồi